Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
10 sai lầm tiền bạc mà ai cũng mắc phải
1. Chi tiêu nhiều, kiếm được ít
Cách làm sai: vay tín dụng với lãi suất 20%, trong khi đó chỉ thu được 1,25% lãi suất từ khoản gửi tiết kiệm.
Cách làm tốt hơn: Sau khi đảm bảo bạn có khoản tiền mặt đủ cho các trường hợp khẩn cấp, hãy sử dụng các khoản tiết kiệm có giá trị thấp để trả các khoản nợ có lãi suất cao. Trường hợp ngoại lệ: nếu có nguy cơ mất việc cao, bạn cần phải gom càng nhiều tiền mặt càng tốt.
2. Mua đồ mới thay vì mua đồ đã qua sử dụng còn tốt
Cách làm sai: chi ra từ 20.000 đến 30.000 đô-la cho một chiếc xe hơi mới.
Cách làm tốt hơn: tránh sự mất giá thê thảm bằng cách mua xe hơi đã qua sử dụng. Ngày nay công nghệ chế tạo xe hơi đã tốt hơn trước rất nhiều, nên mua xe hơi đã qua sử dụng sẽ không có nhiều rủi ro như trước.
3. Bỏ qua kế hoạch nghỉ hưu
Cách làm sai: Không tham gia đóng bảo hiểm xã hội hay các khoản đóng góp cho quỹ hưu trí của công ty. Điều này cho thấy bạn không những chẳng để dành tiền cho lúc về hưu mà còn bỏ lỡ cơ hội được giảm thuế và một thứ cực kỳ hiếm hoi trong thế giới tài chính: những đồng tiền nhàn rỗi.
Cách làm tốt hơn: Đưa tất cả số tiền còn thừa của bạn vào các quỹ lương hưu có mức thuế có lợi. Hãy tận dụng các khoản đóng góp phù hợp của người sử dụng lao động và các đợt giảm thuế.
4. Là người đầu tiên sở hữu các tiện ích mới nhất
Cách làm sai: Xếp hàng, lấy tiền thưởng hay tệ hơn là vay mượn để mua những món đồ công nghệ đỉnh nhất, mới nhất.
Cách làm tốt hơn: đi đầu trào lưu tiêu dùng là một trò tiêu khiển tốn kém. Chờ một vài tháng và bạn có thể sở hữu một phiên bản đã được khắc phục lỗi với giá thấp hơn.
5. Mua lẻ những món đồ bạn hiếm khi sử dụng
Cách làm sai: bỏ ra những khoản tiền lớn để mua một chiếc thang, máy xén cỏ, máy thổi tuyết hay các phần cứng đắt tiền khác mà bạn không thường xuyên sử dụng.
Cách làm tốt hơn: Mượn những đồ vật hiếm khi sử dụng từ bạn bè hoặc gia đình, thuê, hoặc cùng hàng xóm của mình lập ra một kho chung chứa các đồ vật để mọi người cùng sử dụng. Chia sẻ một món đồ với người hàng xóm là bạn có thể tiết kiệm đến 50%.
6. Trả thêm tiền để mua các món đồ có mức chiết khấu thấp
Cách làm sai: Chi rất nhiều tiền để mua nhà, xe hơi, hoặc đôi khi bảo hiểm y tế bởi vì nó đang được chiết khấu (dù thấp).
Cách làm tốt hơn: Hãy chọn gói bảo hiểm có mức chiết khấu cao nằm trong khả năng chi trả của bạn. Nâng mức bảo hiểm xe hơi và bảo hiểm nhà từ 250 đến 1000 đô-la và như vậy bạn có thể cắt giảm phí bảo hiểm của bạn từ 15 đến 30%.
7. Mua sách
Cách làm sai: chi 29 đô-la để mua một cuốn sách bìa cứng đang sốt trên thị trường dù nó không hề hay như người bạn của bạn quảng cáo và rồi bạn thấy không thể đọc hết nổi cuốn sách vì nó quá nhàm chán. Ngay cả nếu quyển sách đó có thực sự hay, bạn sẽ thực sự đọc nó được bao nhiêu lần?
Cách làm tốt hơn: Đến thư viện mượn sách để đọc và bạn sẽ chỉ mất một số tiền rất ít. Và cũng chẳng mất công rời khỏi bàn làm việc bạn vẫn đọc được quyển sách mà mình muốn bởi các phiên bản điện tử của những quyển sách luôn có sẵn trên mạng để bạn download về máy tính miễn phí.
8. Chi tiền mua nước đóng chai
Cách làm sai: Chi 1,5 đô-la để mua một chai nước đóng sẵn, loại nước tự nhiên luôn có sẵn và nhiều vô hạn.
Cách làm tốt hơn: Mua một bình đựng nước cách nhiệt và tự mình đổ đầy nước vào đó. Nếu bạn không tin tưởng chất lượng nước nơi bạn sống thì hãy mua một bộ lọc nước gia đình.
9. Mua hàng theo tên thương hiệu
Cách làm sai: chi 8,5 đô-la để mua một lọ thuốc cảm 100 viên của hãng dược phẩm nổi tiếng.
Cách làm tốt hơn: Hạ thấp tầm mắt xuống bạn sẽ thấy ở mấy kệ hàng phía dưới có loại thuốc tương tự đóng trong chai 500 viên do hãng dược phẩm ít tên tuổi hơn sản xuất với mức giá chỉ là 11,99 đô-la, như vậy bạn đã tiết kiệm được đến 70%. Bỏ tiền mua hàng của các thương hiệu lớn có nghĩa là bạn đang góp tiền cho ngân sách dành cho quảng cáo của thương hiệu đó.
10. Phung phí các khoản tiết kiệm
Cách làm sai: Tiết kiệm mãi mới được 500 đô-la một năm, sau đó sáng nào cũng lãng phí 2 đô-la mua một tách cà phê.
Cách làm tốt hơn: Bất cứ khi nào bạn phát hiện ra mình tiêu một khoản ngoài ngân sách, hãy bỏ vào quỹ tiết kiệm của bạn một số tiền tương ứng. Nếu không, có khả năng bạn phung phí nó vào một việc nào đó và tiền của bạn sẽ nhanh chóng đội nón ra đi.
Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012
Học sinh Nhật: Không sợ bẩn, ngã và không ngại nắng
Trong nhà trường Nhật có rất nhiều hoạt động thể dục thể thao dành cho học sinh: ngày chạy marathon dành cho các cấp học, ngày hội thể thao Undo Kai… Ngày hội thể thao là một ngày rất quan trọng, được tổ chức mỗi năm một lần ở các trường học Nhật Bản từ mẫu giáo trở đi.
Chỉ một số môn đơn giản và tạo niềm vui, động lực cho cả tập thể tham gia như chạy 50m cho học sinh lớp 1; 60m cho học sinh lớp 2-3, 80m cho học sinh lớp 4; 100m cho học sinh lớp 6… nhưng đây là ngày được trông đợi của tất cả giáo viên, phụ huynh và học sinh.
Quan trọng nhất không phải thắng thua mà là cố gắng hết mình
Điều đặc biệt của việc dạy thể chất ở Nhật là: không thi đua, không thành tích, không tính điểm, không khống chế thời gian. Giáo viên chỉ xếp các thang đánh giá: làm được, làm rất tốt, cần cố gắng… Điều quan trong nhất mà người ta dạy học sinh là phải cố gắng hết sức mình, không bao giờ được bỏ cuộc. Phải chạy, chạy, chạy, nhanh hay chậm tùy sức từng người, nhưng không được phép lười biếng đi bộ.
Kể cả những em khuyết tật cũng được khuyến khích chạy hết phần đường của mình, dù mất bao nhiêu thời gian. Vì không bị sức ép nên học sinh thích hoạt động, và phấn khởi khi mình hoàn thành bài tập dù không phải là người chạy nhanh nhất, thậm chí là người cuối cùng cán đích.
Dù thời tiết ngoài trời là 7 độ C, nhưng các em học sinh cũng chỉ mặc áo cộc quần cộc, đứng co ro trong gió lạnh, trong khi bố mẹ mặc quần áo ấm to sù sụ. Chỉ sau ít phút khởi động, các con đã trở nên linh hoạt, tươi vui vì cơ thể ấm lên nhanh chóng.
Ở Nhật, mùa đông học sinh cũng chỉ mặc áo dài tay, quần cộc hoặc dài, trên đường đi có mặc áo khoác nhưng đến lớp là cất áo để chạy nhảy. Các cô giáo luôn khuyến cáo không cho các con mặc quá ấm, sẽ làm cho người khó vận động, gây sự lười biếng.
Phụ huynh Nhật cũng không ngại cho con phơi nắng, dù là chơi cả buổi chiều nắng ở công viên hay hoạt động ngoài trời từ sáng đến tối trong ngày hội thể thao. Họ rèn luyện cho con chịu nắng, chịu lạnh từ khi còn nhỏ.
Mỗi buổi sáng, học sinh Nhật đi bộ từ nhà đến trường khoảng 25 phút. Một ngày học tập của các em cấp 1 bao giờ cũng có 1 tiếng hoạt động ngoại khóa, chơi sân trường rồi mới vào học. Đi học đồng nhất là giày thể thao, đến trường lại dùng giày đế mềm để dễ vận động.
Nhiều người nghĩ rằng người Nhật xưa kia thấp lùn, khốn khổ, bây giờ có sự bứt phá ngoạn mục là “chiêu” khuyến khích lai tạo với người Châu Âu của chính phủ. Nhưng thực ra đó là do chế độ dinh dưỡng sự chú trọng và kiên trì rèn luyện thể lực từ bé ở gia đình lẫn nhà trường. Từ khi chưa biết đi các mẹ đã cho con công viên chơi ở bãi cát cả ngày, tận hưởng ánh nắng mặt trời không sợ bẩn, không sợ ngã, không ngại trời nắng hay lạnh.
Hà Linh (từ Nhật)
Mẹ nên nói "không" theo cách nhắc nhở nhẹ nhàng
Trong bài viết có đề cập đến việc thay vì nói không cha mẹ hãy chuyển hướng tập trung trẻ sang việc khác để trẻ quên đi cái đang đòi hỏi. Tuy nhiên, áp dụng việc này vài lần trẻ sẽ biết và sẽ tiếp tục đòi hỏi. Vì vậy, thay vì nói không một cách kiên quyết, cha mẹ nên lắng nghe con và nói không theo cách nhắc nhở nhẹ nhàng như, nếu con đòi mua một đồ vật không phù hợp với tuổi, hãy nói với trẻ rằng đây là của các anh chị lớn sang năm con lớn sẽ được mua.
Nếu con đòi ăn kẹo trước khi ngủ, thay vì nói không hãy nói với con kiểu như: "Được thôi, nếu con thích làm bạn với những con sâu răng". Cách nói này sẽ khiến trẻ cảm thấy dễ chịu và vâng lời hơn rất nhiều. Thay vì nói: "Không được ném bóng trong nhà!", bố mẹ hãy nói: "Con có thể đem bóng ra ngoài và tự do ném nếu con thích"... Với việc nói không hợp lý, các bậc cha mẹ sẽ thể hiện được sự lắng nghe, hiểu được tâm lý của con mình để nhẹ nhàng định hướng cho con vào khuôn khổ mà không quá gay gắt khi từ chối đòi hỏi của con bằng từ "không".
Dạy con kiểu Nhật: Đi bộ để bé thông minh hơn
(Kienthuc.net.vn) - “Phải luôn nhớ rằng đi bộ hàng ngày là bước đầu tiên để có một em bé thông minh” – Học giả nổi tiếng về dạy con từ sớm của Nhật Bản – Shichida Makoto từng nhấn mạnh.
Sáng nào đi làm khỏi nhà tôi cũng gặp rất nhiều bé hơn 1 tuổi, 2 tuổi ngồi trên xe đẩy, được ông bà cho đi chơi, dù là một quãng ngắn quanh xóm. Lâu lắm mới thấy một em bé được dắt tay, đi bộ trên đường.
Các em rõ ràng là những đứa trẻ may mắn trong thành phố, khi khu vực quanh nhà còn có khoảng không để đi dạo, khi ông bà, người thân có thời gian đưa cháu đi chơi, hít thở, nhìn ngắm thế giới quanh mình. Nhưng sẽ là tuyệt hơn, nếu thay vì đi xe, các em được đi bộ.
Được người lớn dắt tay, hoặc tung tăng đi bộ trên đường. Giản dị thế thôi, lại có thể là hạnh phúc hiếm hoi của trẻ em trong những gia đình thành phố.
Có không gian rộng rãi, được đi bộ, chơi đùa là hạnh phúc hiếm hoi của nhiều trẻ em thành phố. Ảnh minh họa.
Có không gian rộng rãi, được đi bộ, chơi đùa là hạnh phúc hiếm hoi của nhiều trẻ em thành phố. Ảnh minh họa.
Ở nơi này, trẻ em được mua về rất nhiều xe, xe gỗ, xe nhựa tập đi, xe đẩy đi chơi, xe đạp ba bánh… Cứ bước ra khỏi nhà là các em lên xe máy, taxi, đi cầu thang máy… Đi chơi gần xịt nhà cũng phải ngồi trên một chiếc xe.
Ông hàng xóm có một đứa cháu trai 14 tháng, ngày nào cũng cần mẫn đẩy xe cho cháu loanh quanh. Ông thắc mắc là tại sao thằng bé chẳng chịu tập đi gì hết, người cũng không đến nỗi gầy yếu gì mà chậm đi quá. Làm sao cậu bé đó có thể biết đi nhanh được, khi không được bước khỏi chiếc xe đẩy, tập bước đi, vấp ngã và đứng dậy?
Hãy dừng lại một chút, quan sát những em bé thường xuyên được đẩy xe đi chơi mà ít vận động cơ thể, và những em bé đi bộ nhiều, chạy nhảy, đạp xe, chơi đùa với nhau. Những em bé vận động nhiều bao giờ nhìn cũng nhanh nhẹn, linh hoạt, biểu cảm hơn hẳn.
Học giả nổi tiếng về dạy con từ sớm của Nhật Bản – Shichida Makoto cho rằng đi bộ là một trong những việc quan trọng nhất của trẻ mới biết đi, 1-2 tuổi. Một nghiên cứu của đại học Havard cũng cho thấy, trẻ em dưới 6 tuổi có kỹ năng phát triển cao chính là những bé được phát triển trong môi trường giàu ngôn ngữ và được tự do vận động cơ thể trong giai đoạn 0-3 tuổi.
Shichida Makoto khẳng định, cho trẻ đi bộ hàng ngày là bước đầu tiên để có một em bé thông minh. Trí lực của bé chỉ được phát triển hoàn hảo khi được kích hoạt mọi giác quan, vận động hết sức có thể.
Nếu xung quanh nhà quá chật chội, không có sân chơi, hay lối đi bộ, hãy dành thời gian đưa con ra quảng trường, công viên, nơi gần nhất có không gian rộng rãi, cho con đi bộ, chạy thoải mái. Thay vì bế, cõng con lên cầu thang, hãy dắt tay và để bé tự đi.
Bản thân tôi, cũng tự mình tìm thấy hạnh phúc giản dị và thanh thản trong thành phố bận rộn mệt mỏi này: Cuối ngày, dắt tay con gái đi bộ, chỉ cho con một cái cây, một đóa hoa vừa nở, một con chim say sưa hót trên cành… Tôi không biết con mình sẽ thông minh lên bao nhiêu, chỉ biết rằng, đó là cách tôi thực sự giao tiếp với con gái mình, một cách dành thời gian cho con chất lượng trong khi chính mình cũng thư giãn, quên hết lo toan của một ngày.
Hướng Dương
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012
Dạy trẻ
A. Xử trí khi trẻ mè nheo, vòi vĩnh
1. Luôn sẵn sàng
Bé có thể mè nheo ở bất kỳ đâu như ở nhà, khi đi siêu thị hoặc khoảng thời gian vui chơi tại nơi công cộng. Vì vậy, xác định trước sự khó chịu để bạn giữ được bình tĩnh, kiểm soát tình hình và kiên quyết nói “không" với bé.
2. Nhắc bé nhớ lại thất bại trong quá khứ
Nếu bé đủ tuổi để hiểu biết, bạn nên gợi nhớ lại việc trẻ từng đòi mua siêu nhân nhưng không được cha mẹ đáp ứng. Lần này, yêu cầu của con cũng rơi vào trường hợp như vậy.
3. Đánh lạc hướng chú ý của bé
Bạn có thể “làm nhiễu” sự quan tâm của con bằng một vật thay thế để bé chơi, nhìn hoặc ăn được.
4. Thói vòi vĩnh lớn thường khởi phát từ thói vòi vĩnh từ nhỏ
Bạn biết cách từ chối trẻ càng sớm thì bé càng bớt đòi hỏi hơn. Nhiều cha mẹ mắc sai lầm khi đáp ứng mọi đề xuất của bé vì thương con còn nhỏ, nhưng chính điều này sẽ xây dựng nên tính cách “muốn gì được nấy” cho dù bé đã lớn.
5. Thấu hiểu cảm xúc của trẻ
Điều này có nghĩa là bạn thử đặt mình ngang hàng với cảm xúc của bé hoặc bạn nên tham khảo biểu đồ phát triển tâm lý, hành vi của trẻ qua từng mốc tuổi khác nhau. Cách này giúp bạn trị bé hết mè nheo mà không gây áp lực lên con.
6. Mặc kệ bé
Nếu trẻ khóc đòi, thay vì dỗ dành, bạn thử phớt lờ. Khi phát tín hiệu mà không nhận được sự quan tâm từ cha mẹ, các bé sẽ chán và biết cách chấm dứt tình trạng đòi hỏi trong hòa bình.
7. Cương quyết hơn
Nếu thói vòi vĩnh của bé xuất hiện nghiêm trọng, bạn nên mạnh mẽ hơn. Nếu con nhất định đòi món đồ chơi trong siêu thị mà bạn không đồng ý, bạn thử nhanh chóng dắt bé ra ngoài, đến một nơi mát mẻ và thoáng đãng để bé tự do khóc lóc. Khi bé hết vòi vĩnh, bạn sẽ thỏa thuận tiếp với bé việc hai mẹ con sẽ quay lại siêu thị như thế nào.
8. Trao quyền cho bé
Bạn có thể thương thuyết với con trong khả năng có thể. Chẳng hạn, bé sẽ được mua đồ chơi mới nếu như bé đi ngủ đúng giờ… Không phải mọi đòi hỏi của bé là xấu, quan trọng là bạn biết rõ giới hạn giữa cái đáp ứng được và cái không thể đáp ứng được với bé.
9. Viết nhật ký
Vài ngày một lần, khi thói vòi vĩnh ở bé bùng phát, bạn nên ghi lại những cơn mè nheo của trẻ: địa điểm, thời gian, điều bé muốn, điều bạn có thể thực hiện… Nếu bé thường xuyên đòi đồ chơi trong siêu thì bạn nên dắt bé bỏ qua khu vực đó.
10. Kiềm chế tính nóng nảy của bạn
Nếu bạn cảm thấy mọi việc vượt ngoài tầm kiểm soát hoặc bối rối không biết “xử lý” bé thế nào, bạn có thể ra ngoài thư giãn một chút nhưng vẫn đảm bảo bé trong hoàn cảnh an toàn. Sau đó, bạn sẽ quay lại và nói chuyện tiếp với trẻ.
B- Cha mẹ cãi nhau vì tiền bạc, con dễ mắc nợ nần
Nhóm nhà nghiên cứu Đại học East Carolina, Mỹ đưa ra kết luận trên sau khi thực hiện cuộc khảo sát 413 sinh viên từ các trường đại học, dựa vào số thẻ tín dụng họ đang sở hữu, mối quan hệ của họ và bố mẹ trong lĩnh vực tài chính gia đình khi còn là đứa bé.
Kết quả cho thấy, các sinh viên sống trong hoàn cảnh cha mẹ hay tranh cãi về tài chính gia đình thường có xu hướng sử dụng nhiều thẻ tín dụng và có nguy cơ mắc nợ gấp nhiều lần so với sinh viên mà cha mẹ không cãi nhau về tiền bạc.
"Rõ ràng những ảnh hưởng của cha mẹ với con cái trong cuộc sống hàng ngày không thể xem nhẹ", Livescience dẫn lời nhóm nghiên cứu cho biết trong báo cáo đăng trên tạp chí Journal of Family and Economic Issues.
"Các nhà nghiên cứu, nhà giáo dục và hoạch định chính sách cần làm việc với các bậc phụ huynh để tìm ra phương pháp hiệu quả nhất, giúp con cái có ý thức tốt trong việc tiêu tiền và thẻ tín dụng", theo báo cáo.
Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012
Muốn trẻ thông minh, hãy để nhiều sách trong nhà
Số lượng sách mà trẻ có khả năng tiếp xúc trong nhà càng lớn thì khả năng tư duy của chúng càng cao.
Trẻ càng tiếp xúc nhiều với sách, đồ chơi thì khả năng tư duy càng phát triển. Ảnh:
Trẻ càng tiếp xúc nhiều với sách, đồ chơi thì khả năng tư duy của chúng càng phát triển. Ảnh: childrenbooksandmusic.com.
Giáo sư Brian Avants, một nhà nghiên cứu của Đại học Pennsylvania tại Mỹ, cùng các đồng nghiệp phân tích thông tin về cuộc đời của 64 người. Những người này được theo dõi trong 20 năm, nghĩa là từ khi họ còn nhỏ tới khi thành người lớn, Fox News đưa tin.
Khi đối tượng nghiên cứu còn nhỏ, các chuyên gia tập trung vào những đồ vật có khả năng kích thích hoạt động trí tuệ - chẳng hạn như đồ chơi hay sách. Sau đó họ thường xuyên quan sát não của đối tượng nghiên cứu bằng máy chụp ảnh cộng hưởng từ trong những năm sau để phân tích.
Kết quả cho thấy, vỏ não của những người sống trong môi trường có nhiều đồ vật kích thích tư duy từ khi 4 tuổi mỏng hơn so với những trẻ khác. Xu hướng này không hề phụ thuộc vào chỉ số thông minh của cha, mẹ. Vỏ não càng mỏng thì khả năng tư duy càng lớn.
Độ dày của vỏ não thay đổi liên tục trong suốt cuộc đời của con người. Trẻ càng nhỏ thì vỏ não càng dày. Nhưng trong quá trình phát triển của người, vỏ não loại bỏ những tế bào không cần thiết nên trở nên mỏng hơn. Những tế bào còn lại sẽ chuyên biệt hóa để phù hợp với môi trường xung quanh.
"Con người càng tiếp xúc nhiều với sách, đồ chơi và những vật kích thích hoạt động thần kinh thì vỏ não càng mỏng. Tế bào não càng hoạt động nhiều thì chúng ngày càng trở nên chuyên biệt hóa để thực hiện một số chức năng nhất định. Vỏ não của những người có chỉ số thông minh cao thường mỏng hơn so với vỏ não của những người có chỉ số thông minh thấp", Avants giải thích.
Một điều thú vị là môi trường sống trong nhà không ảnh hưởng tới vỏ não của trẻ từ tuổi thứ tám. Do vậy, phụ huynh nên quan tâm tới môi trường trong nhà ngay từ khi trẻ còn nhỏ hơn độ tuổi đó.
"Nguyên nhân là não của người rất nhạy cảm với môi trường xung quanh trong quãng thời gian trước tuổi thứ tám. Song chúng tôi cũng cho rằng, từ tuổi thứ tám, thời gian ở nhà của trẻ ít hơn so với khoảng thời gian trước", nhóm nghiên cứu lập luận.
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012
Con giỏi hay dốt do cha mẹ, không phải nhà trường
Sự dạy dỗ của cha mẹ có ảnh hưởng lớn nhất tới kết quả học tập của trẻ, bất kể chất lượng trường học của chúng ra sao, một nghiên cứu tại Mỹ vừa khẳng định.
Một nhóm nghiên cứu đã phân tích hơn 10.000 thiếu niên trên khắp nước này. Thông tin thu thập gồm điểm xếp hạng của các trường học, sự tham gia của các bậc cha mẹ trong việc giúp trẻ làm bài tập ở nhà và các sự kiện ở trường.
Nhóm nghiên cứu phát hiện những trẻ có cha mẹ rất ủng hộ và quan tâm đến thời kỳ học đường thì thực hiện các bài thi tốt hơn.
Cũng theo các tác giả, yếu tố quan trọng nhất trong mối quan hệ phụ huynh - con cái đó là sự tin tưởng, chia sẻ và khuyến khích hoạt động.
"Cha mẹ nên đầu tư thời gian cho trẻ, kiểm tra bài tập về nhà, tham dự các hoạt động tại trường của con và cho trẻ biết trường học là quan trọng", tiến sĩ Toby Parcel, từ Đại học bang North Carolina, nhấn mạnh về vai trò của cha mẹ tới chất lượng học tập của con cái.
T. An (theo egovmonitor)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
