Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Bà lang sở hữu bài thuốc 'cải tử hoàn sinh'
Nhờ bài thuốc gia truyền, bà Tiến ở Hòa Bình có thể chữa khỏi nhiều bệnh hiểm nghèo như ung thư phổi, viêm phổi, xơ gan cổ trướng.
Nhà bà Bùi Thị Tiến ở xóm Lồ, xã Phong Phú, huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình, xung quanh chất đống những cây thuốc và la liệt những chiếc nong, nia phơi thuốc Nam. Gia đình bà gắn bó với nghề bốc thuốc cứu người, tính đến nay là tròn 8 đời. Bà bảo: "Mỗi ngày có hàng chục tin nhắn của người dân bị bệnh gửi đến cảm ơn tôi, họ đều nói là bệnh đã khỏi hoặc đỡ hẳn, không còn đau đớn như trước đây nữa. Điều này càng khiến tôi có thêm động lực để bốc thuốc cứu người".
Nói về bài thuốc "cải tử hoàn sinh" nổi tiếng gần xa của mình, bà Tiến cho biết: "Tôi không dám khẳng định bài thuốc của tôi chữa khỏi cho 100% các bệnh viêm phổi, ung thư phổi, hạch và xơ gan vì tôi không theo dõi hết được tất cả các bệnh nhân. Nhưng những người tìm đến với tôi đều là những người mắc bệnh hiểm nghèo, có người đang nằm chờ chết. Tôi trực tiếp bốc thuốc chữa bệnh cho họ và thấy khỏi bệnh, có người sống thêm cả chục năm không thấy bệnh tái phát".
Bệnh nhân điển hình nhất mà bà Tiến từng chữa khỏi là ông Bùi Văn Phiền, ở cạnh nhà bà Tiến. Cách đây vài tháng, ông bị đau gan, bụng trướng lên như người chửa sắp đẻ, thấy vậy gia đình đưa ông đi bệnh viện khám. Các bác sĩ kết luận ông bị xơ gan giai đoạn cuối. Cách cầm cự duy nhất là đi bệnh viện hút dịch trong bụng ra rồi chờ ngày... chết.
Ngoài ra, ông còn bị hạch. Không rõ đó là dịch hạch hay là u ác tính, nhưng khắp người bỗng dưng nổi những cục hạch to như cái chén uống ước, hạch mọc ở khuỷu tay, nách, cổ, háng. Những cái u này ngày càng phát triển to ra.
Vết sẹo chi chít trên người ông Phiền sau khi những u, hạch được chữa khỏi.
Ông Phiền kể lại: "Sau khi đi bệnh viện về được gần một tháng thì bụng tôi trướng lên như bà chửa, người mệt rã rời, không ăn uống được gì. Tôi nghĩ nếu có cầm cự thì chỉ sống được gần một tháng nữa là kết thúc cuộc đời.
Lúc đó vợ tôi đến nhờ bà Tiến bốc thuốc nam về chữa. Vợ tôi bắt tôi ngày 3 lần uống thuốc chữa gan và hạch, ở ngoài lại phải bó một đống lá thuốc để chữa hạch. Chiều lòng vợ con, tôi uống chứ chẳng hy vọng sống được nữa.
Tôi uống thuốc liên tục khoảng một tuần thì thấy đỡ đau gan và bụng không căng thêm nữa. Tôi dùng thuốc đến hết tháng thứ 2 thì bụng xẹp dần và ăn được cơm, nhưng người vẫn mệt mỏi. Đến tháng thứ 3 thì bụng tôi xẹp hẳn, các cơn đau giảm dần. Đến nay qua 5 tháng dùng thuốc tôi không còn đau bụng nữa.
Còn bệnh hạch thì sau khi đắp thuốc khoảng 2 tháng các hạch bị thối ra và chuyển thành dạng mủ. Mỗi một nhọt sau khi vỡ chảy mủ đến cả tháng rồi mới khỏi hẳn. Đến nay trên người tôi chỉ còn một cái hạch vừa mới vỡ ra, chắc khoảng một tháng nữa thì sẽ lành hẳn".
Ông Phiền không giấu nổi niềm vui khi từ cõi chết trở về, ông cởi phăng chiếc áo khoác phanh người cho chúng tôi xem. Những vết sẹo lỗ chỗ khắp người có mới có cũ, da hồng hào, mắt trắng chứ không vàng như mấy tháng trước đây.
Bà Tiến bộc bạch: "Ngày xưa, trong làng ngoài xóm có ai đau ốm đến kêu cứu thì các cụ trong gia đình bà lại ra tay lấy thuốc cứu người, khi chữa khỏi bệnh người ta tạ ơn bằng cách đem đến một cái vai lợn (đùi trước của con lợn), đùm xôi, con gà. Nhà nào nghèo thì chai rượu, gói thuốc lào.
Thậm chí có nhà chỉ có rổ khoai lang luộc cùng với một nồi nước sôi để nguội mời thầy thuốc... Ấy vậy mà bà thấy rất vui, người nào cũng cười ra rả; vui không chỉ vì thầy thuốc chữa được cho nhiều người mà vì cảm thấy được người dân tôn trọng, đi đến đâu cũng được bà con, hàng xóm tiếp đãi nồng hậu, ra đường từ người già đến trẻ nhỏ đều cúi đầu chào".
Cũng chính vì phải giữ danh dự nghề thầy lang mà từ 8 đời nay trong dòng họ bà Tiến có một nguyên tắc chọn người kế nghiệp rất công phu, khắc nghiệt. Người kế nghiệp không kể con dâu, con trai, người trẻ hay già... Thầy lang sẽ chọn ra 10 người trong dòng họ mà thầy ưng ý nhất, đó là những người sáng dạ, thông minh, nhanh nhẹn và là người điềm tĩnh, biết thương người.
10 người này sẽ được thầy gọi tập trung để dự một khóa học trong vòng 3 ngày. Mỗi ngày, thầy sẽ dạy 2 - 3 bài thuốc, sau đó 10 người này phải tự lên rừng tìm đủ mọi loại cây thuốc mà thầy đã dạy. Nếu ai tìm đúng, đủ và thông thạo cách trộn thuốc thì sẽ là người kế nghiệp thầy lang.
Bà Tiến trộn các loại thuốc với nhau.
Theo đó, người này sẽ được thầy tiếp tục truyền dạy cho những kinh nghiệm bốc thuốc, kinh nghiệm đi rừng, vị trí phân bố của từng loại cây thuốc. Thậm chí, thầy lang còn dạy cả đạo đức người bốc thuốc là phải nhiệt tình với bà con, không được thấy người ta nghèo mà chê, chữa bệnh không nhiệt tình, thấy giàu mà tham...
Theo bà Tiến thì sau cuộc thi chớp nhoáng ba ngày, bà được chọn làm người kế nghiệp thầy lang của dòng họ, bà phải mất thêm 10 năm nữa để tiếp tục học hỏi và nhớ được hàng trăm cây thuốc cũng như cách trộn, pha chế các loại cây thuốc với nhau để có tác dụng chữa bệnh tốt nhất.
Thấy người đến xin thuốc, bà lôi từ trong nhà ra những bao tải thuốc đã trộn sẵn để lấy cho khách. Bà bảo không nhớ hết tên những cây thuốc vì có quá nhiều nhưng kiểu dáng cái cây đó và mùi vị của nó thì bà có thể phân biệt được hết. Ví dụ bệnh phổi phải lấy những loại cây nào, hạch, gan phải lấy những loại cây nào thì bà đều nhớ rất rõ.
Nói về bí quyết chữa các loại bệnh hiểm nghèo, bà Tiến tiết lộ: "Trong số hàng trăm cây thuốc nam, mỗi cây có một tác dụng khác nhau. Có một số loại cây thuốc không thể thiếu trong trị bệnh hiểm nghèo, từ ung thư phổi cho đến xơ gan là cây xạ đen, cây tóp tép, lá quýt đốm núi đá, lá ngón (đây là loại lá ngón lành chứ không phải lá ngón độc), củ chuối...". Cũng theo bà Tiến thì những loại thảo dược chữa bệnh hiểm nghèo giờ đang bị tận diệt, đặc biệt là cây xạ đen. Nếu cứ đà này thì vài năm tới bà sẽ không biết tìm đâu ra cây thuốc để mà chữa bệnh cho dân làng nữa.
"Hiện tại, cây thuốc ở khu vực Hòa Bình đã bị cạn kiệt, khi có người đến nhờ chữa bệnh tôi phải đi nhờ người dân ở các tỉnh xa như Thanh Hóa, Sơn La đi lấy thuốc rồi mua lại của họ với giá 500.000 đồng cho 10 kg xạ đen, những loại khác thì 100.000 - 200.000 đồng mỗi 10 kg, mỗi một người khi đến lấy thuốc tôi chỉ lấy 50.000 đồng một thang. Như trường hợp của ông Phiền tôi định không lấy tiền, nhưng khi ông ấy khỏi bệnh gia đình ông cứ nhất quyết đưa tiền tạ ơn, thế là tôi chỉ nhận 50.000 đồng đặt lên bàn thờ", bà Tiến cho biết.
Ông Bùi Văn Bình (Chủ tịch UBND xã Phong Phú) nói: "Bà Tiến đã bốc thuốc chữa bệnh gần 30 năm nay. Hàng ngày vẫn có người từ khắp nơi trong và ngoài huyện đến nhà bà xin thuốc. Việc bà Tiến có chữa khỏi bệnh ung thư hay không thì xã tôi không biết vì không để ý".
9 quy tắc sử dụng tiền
1. Sự khác biệt giữa nhu cầu và mong muốn
Nhu cầu thực tế của chúng ta là khá hạn chế: thực phẩm, chỗ ở, quần áo, tình bạn. Còn những thứ khác là "mong muốn", và mong muốn của chúng ta là vô tận. Bởi vì nguồn tài nguyên của chúng ta bị giới hạn, chúng ta phải có những lựa chọn về những gì mong muốn thực hiện.
Ngoài ra, cách chúng ta đáp ứng nhu cầu sẽ liên quan đến rất nhiều sự lựa chọn để đáp ứng. Ví dụ, nhu cầu chỗ ở có thể là một chiếc giường đơn sơ trong 1 khu tập thể cũ hoặc là biệt thự 125 triệu USD. Lựa chọn thực phẩm của chúng ta cung cấp một phạm vi tương tự, từ đậu và nước máy ở nhà đến bít tết tại một nhà hàng sang trọng.
Tôi đã phát hiện ra nhiều người tin rằng họ phải tiêu tiền theo những cách nhất định, trong khi thực tế chi tiêu của họ là một sự lựa chọn - hoặc ít nhất là dựa trên các lựa chọn mà họ đã thực hiện trước đó. Ví dụ: Nếu bạn đang phải đối mặt với một khoản thế chấp thanh toán, đó là vì bạn đã chọn để mua nhà đó và lựa chọn 1 khoản thế chấp cụ thể.
2. Sự khan hiếm sẽ điều khiển sự lựa chọn của bạn
Thật là đáng yêu để tin vào một thế giới của sự phong phú vô tận, nhưng thực tế là tại bất kỳ điểm nào, tài nguyên của chúng ta là có giới hạn. Cho dù đó là dầu dưới lòng đất, thời gian của chúng ta sống trên trái đất hoặc tiền mặt trong túi của chúng ta, chúng chỉ có thể là nhiều, nhưng không phải vô tận.
Những người bỏ qua thực tế này là những người mà tiền lương sẽ hết trước khi hết tháng, hoặc mở rộng chi tiêu không bền vững của mình bằng cách dựa vào thẻ tín dụng, cho vay và vay thiếu thận trọng khác. Sự phung phí sẽ làm hạn chế khả năng lựa chọn của họ trong tương lai. Số tiền họ chi tiêu và chi trả cho lãi suất có thể không được đầu tư vào những mục tiêu khác, như nghỉ hưu, vì vậy khi già họ sẽ đối mặt với những khó khăn và khánh kiệt.
3. Sự vô nghĩa của guồng quay hưởng thụ
Guồng quay hưởng thụ có nghĩa rằng chúng ta nhanh chóng thích nghi với hoàn cảnh mới được cải thiện. Tăng lương tại nơi làm việc hoặc sở hữu một đồ mới có thể làm cho chúng ta hạnh phúc trong một thời gian, nhưng chúng ta nhanh chóng thích nghi với tình hình. Mong đợi của chúng ta tiếp tục tăng: tôi mong muốn có thể nhận được một cải thiện tốt hơn, như một chiếc xe tốt hơn, hoặc một ngôi nhà lớn hơn. Nếu những mong đợi của chúng ta thỏa mãn, một lần nữa chúng ta muốn điều chỉnh và nhanh chóng muốn nhiều hơn nữa
Điều này có rất nhiều ý nghĩa đối với tài chính cá nhân và nền kinh tế, nhưng có một cái gì đó cần xem xét: Có lẽ chúng ta cần phải nhìn xa hơn cái ví tiền của chúng ta để đạt được hạnh phúc thật sự.
4. Mọi quyết định về tiền có chi phí riêng của mình
"Chi phí cơ hội", rất đơn giản, có nghĩa là những gì chúng ta từ bỏ để có được một cái gì đó khác. Trong mọi sự lựa chọn, đều có chi phí cơ hội. Nếu bạn quyết định đi học đại học, ví dụ, bạn đang từ bỏ các khoản thu nhập của bạn có thể kiếm được bằng cách làm việc toàn thời gian trong những năm đi học, cộng thêm bất cứ điều gì bạn có thể mua bằng tiền được sử dụng để đi học. Ngoài ra bạn có thể vay tiền để thanh toán cho các khoản chi phí học, sẽ phải được trả lại với thu nhập khi ra trường, trong khi với khoản thu nhập đó bạn có thể sử dụng cho các mục đích khác.
Hiểu rằng sự lựa chọn của chúng ta luôn có chi phí cơ hội, và kiểm tra, đánh giá những chi phí đó, sẽ giúp chúng ta đưa ra các quyết định kinh tế tốt hơn
5. Nguyên tắc cung và cầu
Đối với hầu hết các hàng hóa, giá cả được thiết lập bởi sự tương tác giữa cung và cầu. Nếu nhu cầu cho một cái gì đó đột nhiên tăng lên và nguồn cung cấp không thay đổi, giá sẽ tăng. Nếu nhu cầu giảm hoặc tăng nguồn cung cấp, giá cả thường giảm.
Cung và cầu có ảnh hưởng rất nhiều đến việc làm và thu nhập của chúng ta. Nếu chúng ta có những kỹ năng tốt, có nhu cầu cao của người sử dụng lao động, chúng ta có thể thương lượng mức lương cao hơn. Mặt khác, nếu nhiều người có thể làm những gì chúng ta làm hoặc nhu cầu người sử dụng lao động có giới hạn, thì thu nhập của chúng ta là có khả năng bị còi cọc.
6. Ném tiền sau sự việc xấu
"Chi phí chìm" là những chi phí đã được phát sinh và không thể được phục hồi với bất kỳ mức độ nào. "Chi phí chìm sai lầm" có nghĩa là một niềm tin bất hợp lý rằng một sự đầu tư thêm tiền bạc, thời gian hay nỗ lực bằng cách nào đó sẽ làm sống lại những giá trị đó đã biến mất.
Một ví dụ cổ điển là nhà đầu tư có cổ phiếu đã bị giảm bởi vì triển vọng của công ty đã trở nên tồi tệ hơn. Tuy nhiên nhà đầu tư thường tiếp tục nắm giữ cổ phiếu hơn là bán chúng và nhận lấy phần lỗ. Nhà đầu tư có thể đưa ra lý do biện hộ rằng họ muốn ít nhất là "hòa vốn" trước khi bán, nhưng tất nhiên thị trường chứng khoán không quan tâm đến việc nhà đầu tư hòa vốn, và tất cả mong muốn trên thế giới sẽ không mang giá cổ phiếu tăng trở lại.
Bằng cách nắm giữ cổ phiếu, nhà đầu tư đang từ bỏ cơ hội đầu tư vào những nơi khác để đem lại lợi nhuận – đó là một chi phí cơ hội.
7. Vai trò của rủi ro
Mỗi nỗ lực của con người đều mang một số rủi ro, và đầu tư không có ngoại lệ. Điểm khác nhau là số lượng, loại rủi ro và làm thế nào để bạn quản trị được nó.
Trái phiếu Kho bạc 30 ngày, ví dụ, là một trong các khoản đầu tư an toàn nhất nếu bạn chỉ quan tâm đến việc bảo toàn vốn đầu tư ban đầu của bạn. Trái phiếu kho bạc được hỗ trợ bởi đức tin và tín dụng của chính phủ Mỹ. Tuy nhiên, lợi nhuận trung bình trên một Trái phiếu-T 30 ngày trong vòng 80 năm qua là 3,7%, theo Ibbotson Associates. Nó chỉ cao hơn tỷ lệ lạm phát 3%, nếu tính yếu tố thuế, bạn có thể bị lỗ.
Công ty chứng khoán lớn, ngược lại, doanh thu trung bình tăng 10,4% hàng năm trong cùng thời kỳ. Điều đó dễ dàng đánh bại tỷ lệ lạm phát, nhưng như mọi người biết đầu tư trong thập kỷ qua, cổ phiếu cũng không phải là một điều chắc chắn. Có rất nhiều năm các thị trường lớn, công ty chứng khoán tụt dốc, và nếu bạn đầu tư tất cả tiền của bạn trong một cổ phiếu duy nhất - như Enron - bạn có thể đã bị xóa sổ. Điều đó được gọi là rủi ro thị trường.
Đây là những gì bạn nên rút ra: Bạn gần như chắc chắn sẽ phải nhận một số rủi ro thị trường nếu bạn muốn phát triển sự giàu có và đánh bại lạm phát theo thời gian. Nhưng bạn cũng nên cảnh giác với bất cứ người "đảm bảo" tỷ lệ lợi nhuận cao trên vốn đầu tư. Nếu bạn đang kiếm được cao hơn so với tỷ lệ trên Trái phiếu, thì bạn đang nhận một số rủi ro, và bạn nên nhận diện rủi ro trước khi tiếp tục.
8. Giá trị thời gian của tiền
Điều này liên quan tới một mệnh đề tương đối đơn giản: đồng đô la mà tôi có được ngày hôm nay là giá trị hơn một đồng đô la được hứa hẹn trong tương lai.
Có nhiều lý do cho việc này. Một là thực tế "con chim trong tay": Đồng đô la có được ngày hôm nay là có thật, nhưng đồng đô la đang hứa hẹn trong tương lai có khả năng sẽ có giá trị ít hơn (vì lạm phát), hoặc tôi có thể không nhận được nó (bạn có thể không giữ lời hứa trả lại nó cho tôi, hoặc chết, hoặc chấm dứt hoạt động nếu bạn là một người sử dụng lao động hoặc kinh doanh). Ngoài ra, đồng đô la mà tôi có được ngày hôm nay có thể được đầu tư để tạo ra nhiều đô la trong tương lai.
Nhìn lại, bạn sẽ thấy lý do tại sao người cho vay tính lãi suất cho vay tiền - và tại sao lãi suất phụ thuộc vào xếp hạng tín dụng của bạn. Người cho vay muốn được bồi thường cho sự hao mòn trong đô la của họ do lạm phát, và những rủi ro cho vay.
Cao hơn tỷ lệ kỳ vọng lạm phát trong tương lai và rủi ro khả năng thanh toán khoản vay của bạn, họ sẽ tính các chi phí để bù đắp cho rủi ro.
9. Phép lạ của lãi suất kép
Đây là một khái niệm được minh họa tốt nhất bằng 1 ví dụ. Tôi sẽ cung cấp cho bạn một xu ngày hôm nay, và hứa hẹn tăng gấp đôi số tiền vào mỗi ngày trong vòng một tháng. Thử hỏi số tiền tôi sẽ cho bạn vào ngày thứ 31 là bao nhiêu?
Câu trả lời: $ 10,7 triệu. Kiểm tra xem nó ra:
Ngày 1 $ 0.01
Ngày 2 $ 0,02
Ngày 3 $ 0.04
Ngày 4 $ 0,08
Ngày 5 $ 0,16
Ngày 6 $ 0,32
Ngày 7 0,64 $
Ngày 8 $ 1,28
Ngày 9 $ 2.56
Ngày 10 $ 5.12
Ngày 11 $ 10,24
Ngày 12 $ 20,48
Ngày 13 $ 40,96
Ngày 14 $ 81,92
Ngày 15 $ 163,84
Ngày 16 $ 327,68
Ngày 17 $ 655,36
Ngày 18 $ 1,310.72
Ngày 19 $ 2,621.44
Ngày 20 $ 5,242.88
Ngày 21 $ 10,485.76
Ngày 22 $ 20,971.52
Ngày 23 $ 41,943.04
Ngày 24 $ 83,886.08
Ngày 25 $ 167,772.16
Ngày 26 $ 335,544.32
Ngày 27 $ 671,088.64
Ngày 28 $ 1,342,177.28
Ngày 29 $ 2,684,354.56
Ngày 30 $ 5,368,709.12
Ngày 31 $ 10,737,418.24
Mỗi ngày, với số tiền tôi đưa bạn hôm trước công với lãi suất, thì lúc đầu, số tiền rất bình thường, nhưng đến cuối kỳ chúng ta sẽ được một khoản rất lớn.
Tất nhiên, không ai sẽ tăng gấp đôi tiền của bạn mỗi ngày. Tuy nhiên, khái niệm này giải thích làm thế nào những người tiết kiệm một lượng tương đối nhỏ trong những năm qua có thể xây dựng lượng tài sản đáng kể.
Nhưng điều này cũng minh họa làm thế nào các khoản nợ có thể nhanh chóng vượt ngoài tầm kiểm soát. Nếu bạn đang phải trả lãi suất, thay vì phải gánh trả nó, bạn không thanh toán những chi phí tài chính đầy đủ mỗi tháng, số tiền chưa thanh toán sẽ phải chịu thêm chi phí lãi suất, tăng tổng số tiền mà bạn nợ. Đây là lý do tại sao rất nhiều gia đình phải chịu nợ thẻ tín dụng cuối cùng đã gặp rắc rối bởi số tiền họ nợ vượt quá khả năng của họ thanh toán.
10 sai lầm tiền bạc mà ai cũng mắc phải
1. Chi tiêu nhiều, kiếm được ít
Cách làm sai: vay tín dụng với lãi suất 20%, trong khi đó chỉ thu được 1,25% lãi suất từ khoản gửi tiết kiệm.
Cách làm tốt hơn: Sau khi đảm bảo bạn có khoản tiền mặt đủ cho các trường hợp khẩn cấp, hãy sử dụng các khoản tiết kiệm có giá trị thấp để trả các khoản nợ có lãi suất cao. Trường hợp ngoại lệ: nếu có nguy cơ mất việc cao, bạn cần phải gom càng nhiều tiền mặt càng tốt.
2. Mua đồ mới thay vì mua đồ đã qua sử dụng còn tốt
Cách làm sai: chi ra từ 20.000 đến 30.000 đô-la cho một chiếc xe hơi mới.
Cách làm tốt hơn: tránh sự mất giá thê thảm bằng cách mua xe hơi đã qua sử dụng. Ngày nay công nghệ chế tạo xe hơi đã tốt hơn trước rất nhiều, nên mua xe hơi đã qua sử dụng sẽ không có nhiều rủi ro như trước.
3. Bỏ qua kế hoạch nghỉ hưu
Cách làm sai: Không tham gia đóng bảo hiểm xã hội hay các khoản đóng góp cho quỹ hưu trí của công ty. Điều này cho thấy bạn không những chẳng để dành tiền cho lúc về hưu mà còn bỏ lỡ cơ hội được giảm thuế và một thứ cực kỳ hiếm hoi trong thế giới tài chính: những đồng tiền nhàn rỗi.
Cách làm tốt hơn: Đưa tất cả số tiền còn thừa của bạn vào các quỹ lương hưu có mức thuế có lợi. Hãy tận dụng các khoản đóng góp phù hợp của người sử dụng lao động và các đợt giảm thuế.
4. Là người đầu tiên sở hữu các tiện ích mới nhất
Cách làm sai: Xếp hàng, lấy tiền thưởng hay tệ hơn là vay mượn để mua những món đồ công nghệ đỉnh nhất, mới nhất.
Cách làm tốt hơn: đi đầu trào lưu tiêu dùng là một trò tiêu khiển tốn kém. Chờ một vài tháng và bạn có thể sở hữu một phiên bản đã được khắc phục lỗi với giá thấp hơn.
5. Mua lẻ những món đồ bạn hiếm khi sử dụng
Cách làm sai: bỏ ra những khoản tiền lớn để mua một chiếc thang, máy xén cỏ, máy thổi tuyết hay các phần cứng đắt tiền khác mà bạn không thường xuyên sử dụng.
Cách làm tốt hơn: Mượn những đồ vật hiếm khi sử dụng từ bạn bè hoặc gia đình, thuê, hoặc cùng hàng xóm của mình lập ra một kho chung chứa các đồ vật để mọi người cùng sử dụng. Chia sẻ một món đồ với người hàng xóm là bạn có thể tiết kiệm đến 50%.
6. Trả thêm tiền để mua các món đồ có mức chiết khấu thấp
Cách làm sai: Chi rất nhiều tiền để mua nhà, xe hơi, hoặc đôi khi bảo hiểm y tế bởi vì nó đang được chiết khấu (dù thấp).
Cách làm tốt hơn: Hãy chọn gói bảo hiểm có mức chiết khấu cao nằm trong khả năng chi trả của bạn. Nâng mức bảo hiểm xe hơi và bảo hiểm nhà từ 250 đến 1000 đô-la và như vậy bạn có thể cắt giảm phí bảo hiểm của bạn từ 15 đến 30%.
7. Mua sách
Cách làm sai: chi 29 đô-la để mua một cuốn sách bìa cứng đang sốt trên thị trường dù nó không hề hay như người bạn của bạn quảng cáo và rồi bạn thấy không thể đọc hết nổi cuốn sách vì nó quá nhàm chán. Ngay cả nếu quyển sách đó có thực sự hay, bạn sẽ thực sự đọc nó được bao nhiêu lần?
Cách làm tốt hơn: Đến thư viện mượn sách để đọc và bạn sẽ chỉ mất một số tiền rất ít. Và cũng chẳng mất công rời khỏi bàn làm việc bạn vẫn đọc được quyển sách mà mình muốn bởi các phiên bản điện tử của những quyển sách luôn có sẵn trên mạng để bạn download về máy tính miễn phí.
8. Chi tiền mua nước đóng chai
Cách làm sai: Chi 1,5 đô-la để mua một chai nước đóng sẵn, loại nước tự nhiên luôn có sẵn và nhiều vô hạn.
Cách làm tốt hơn: Mua một bình đựng nước cách nhiệt và tự mình đổ đầy nước vào đó. Nếu bạn không tin tưởng chất lượng nước nơi bạn sống thì hãy mua một bộ lọc nước gia đình.
9. Mua hàng theo tên thương hiệu
Cách làm sai: chi 8,5 đô-la để mua một lọ thuốc cảm 100 viên của hãng dược phẩm nổi tiếng.
Cách làm tốt hơn: Hạ thấp tầm mắt xuống bạn sẽ thấy ở mấy kệ hàng phía dưới có loại thuốc tương tự đóng trong chai 500 viên do hãng dược phẩm ít tên tuổi hơn sản xuất với mức giá chỉ là 11,99 đô-la, như vậy bạn đã tiết kiệm được đến 70%. Bỏ tiền mua hàng của các thương hiệu lớn có nghĩa là bạn đang góp tiền cho ngân sách dành cho quảng cáo của thương hiệu đó.
10. Phung phí các khoản tiết kiệm
Cách làm sai: Tiết kiệm mãi mới được 500 đô-la một năm, sau đó sáng nào cũng lãng phí 2 đô-la mua một tách cà phê.
Cách làm tốt hơn: Bất cứ khi nào bạn phát hiện ra mình tiêu một khoản ngoài ngân sách, hãy bỏ vào quỹ tiết kiệm của bạn một số tiền tương ứng. Nếu không, có khả năng bạn phung phí nó vào một việc nào đó và tiền của bạn sẽ nhanh chóng đội nón ra đi.
Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012
Học sinh Nhật: Không sợ bẩn, ngã và không ngại nắng
Trong nhà trường Nhật có rất nhiều hoạt động thể dục thể thao dành cho học sinh: ngày chạy marathon dành cho các cấp học, ngày hội thể thao Undo Kai… Ngày hội thể thao là một ngày rất quan trọng, được tổ chức mỗi năm một lần ở các trường học Nhật Bản từ mẫu giáo trở đi.
Chỉ một số môn đơn giản và tạo niềm vui, động lực cho cả tập thể tham gia như chạy 50m cho học sinh lớp 1; 60m cho học sinh lớp 2-3, 80m cho học sinh lớp 4; 100m cho học sinh lớp 6… nhưng đây là ngày được trông đợi của tất cả giáo viên, phụ huynh và học sinh.
Quan trọng nhất không phải thắng thua mà là cố gắng hết mình
Điều đặc biệt của việc dạy thể chất ở Nhật là: không thi đua, không thành tích, không tính điểm, không khống chế thời gian. Giáo viên chỉ xếp các thang đánh giá: làm được, làm rất tốt, cần cố gắng… Điều quan trong nhất mà người ta dạy học sinh là phải cố gắng hết sức mình, không bao giờ được bỏ cuộc. Phải chạy, chạy, chạy, nhanh hay chậm tùy sức từng người, nhưng không được phép lười biếng đi bộ.
Kể cả những em khuyết tật cũng được khuyến khích chạy hết phần đường của mình, dù mất bao nhiêu thời gian. Vì không bị sức ép nên học sinh thích hoạt động, và phấn khởi khi mình hoàn thành bài tập dù không phải là người chạy nhanh nhất, thậm chí là người cuối cùng cán đích.
Dù thời tiết ngoài trời là 7 độ C, nhưng các em học sinh cũng chỉ mặc áo cộc quần cộc, đứng co ro trong gió lạnh, trong khi bố mẹ mặc quần áo ấm to sù sụ. Chỉ sau ít phút khởi động, các con đã trở nên linh hoạt, tươi vui vì cơ thể ấm lên nhanh chóng.
Ở Nhật, mùa đông học sinh cũng chỉ mặc áo dài tay, quần cộc hoặc dài, trên đường đi có mặc áo khoác nhưng đến lớp là cất áo để chạy nhảy. Các cô giáo luôn khuyến cáo không cho các con mặc quá ấm, sẽ làm cho người khó vận động, gây sự lười biếng.
Phụ huynh Nhật cũng không ngại cho con phơi nắng, dù là chơi cả buổi chiều nắng ở công viên hay hoạt động ngoài trời từ sáng đến tối trong ngày hội thể thao. Họ rèn luyện cho con chịu nắng, chịu lạnh từ khi còn nhỏ.
Mỗi buổi sáng, học sinh Nhật đi bộ từ nhà đến trường khoảng 25 phút. Một ngày học tập của các em cấp 1 bao giờ cũng có 1 tiếng hoạt động ngoại khóa, chơi sân trường rồi mới vào học. Đi học đồng nhất là giày thể thao, đến trường lại dùng giày đế mềm để dễ vận động.
Nhiều người nghĩ rằng người Nhật xưa kia thấp lùn, khốn khổ, bây giờ có sự bứt phá ngoạn mục là “chiêu” khuyến khích lai tạo với người Châu Âu của chính phủ. Nhưng thực ra đó là do chế độ dinh dưỡng sự chú trọng và kiên trì rèn luyện thể lực từ bé ở gia đình lẫn nhà trường. Từ khi chưa biết đi các mẹ đã cho con công viên chơi ở bãi cát cả ngày, tận hưởng ánh nắng mặt trời không sợ bẩn, không sợ ngã, không ngại trời nắng hay lạnh.
Hà Linh (từ Nhật)
Mẹ nên nói "không" theo cách nhắc nhở nhẹ nhàng
Trong bài viết có đề cập đến việc thay vì nói không cha mẹ hãy chuyển hướng tập trung trẻ sang việc khác để trẻ quên đi cái đang đòi hỏi. Tuy nhiên, áp dụng việc này vài lần trẻ sẽ biết và sẽ tiếp tục đòi hỏi. Vì vậy, thay vì nói không một cách kiên quyết, cha mẹ nên lắng nghe con và nói không theo cách nhắc nhở nhẹ nhàng như, nếu con đòi mua một đồ vật không phù hợp với tuổi, hãy nói với trẻ rằng đây là của các anh chị lớn sang năm con lớn sẽ được mua.
Nếu con đòi ăn kẹo trước khi ngủ, thay vì nói không hãy nói với con kiểu như: "Được thôi, nếu con thích làm bạn với những con sâu răng". Cách nói này sẽ khiến trẻ cảm thấy dễ chịu và vâng lời hơn rất nhiều. Thay vì nói: "Không được ném bóng trong nhà!", bố mẹ hãy nói: "Con có thể đem bóng ra ngoài và tự do ném nếu con thích"... Với việc nói không hợp lý, các bậc cha mẹ sẽ thể hiện được sự lắng nghe, hiểu được tâm lý của con mình để nhẹ nhàng định hướng cho con vào khuôn khổ mà không quá gay gắt khi từ chối đòi hỏi của con bằng từ "không".
Dạy con kiểu Nhật: Đi bộ để bé thông minh hơn
(Kienthuc.net.vn) - “Phải luôn nhớ rằng đi bộ hàng ngày là bước đầu tiên để có một em bé thông minh” – Học giả nổi tiếng về dạy con từ sớm của Nhật Bản – Shichida Makoto từng nhấn mạnh.
Sáng nào đi làm khỏi nhà tôi cũng gặp rất nhiều bé hơn 1 tuổi, 2 tuổi ngồi trên xe đẩy, được ông bà cho đi chơi, dù là một quãng ngắn quanh xóm. Lâu lắm mới thấy một em bé được dắt tay, đi bộ trên đường.
Các em rõ ràng là những đứa trẻ may mắn trong thành phố, khi khu vực quanh nhà còn có khoảng không để đi dạo, khi ông bà, người thân có thời gian đưa cháu đi chơi, hít thở, nhìn ngắm thế giới quanh mình. Nhưng sẽ là tuyệt hơn, nếu thay vì đi xe, các em được đi bộ.
Được người lớn dắt tay, hoặc tung tăng đi bộ trên đường. Giản dị thế thôi, lại có thể là hạnh phúc hiếm hoi của trẻ em trong những gia đình thành phố.
Có không gian rộng rãi, được đi bộ, chơi đùa là hạnh phúc hiếm hoi của nhiều trẻ em thành phố. Ảnh minh họa.
Có không gian rộng rãi, được đi bộ, chơi đùa là hạnh phúc hiếm hoi của nhiều trẻ em thành phố. Ảnh minh họa.
Ở nơi này, trẻ em được mua về rất nhiều xe, xe gỗ, xe nhựa tập đi, xe đẩy đi chơi, xe đạp ba bánh… Cứ bước ra khỏi nhà là các em lên xe máy, taxi, đi cầu thang máy… Đi chơi gần xịt nhà cũng phải ngồi trên một chiếc xe.
Ông hàng xóm có một đứa cháu trai 14 tháng, ngày nào cũng cần mẫn đẩy xe cho cháu loanh quanh. Ông thắc mắc là tại sao thằng bé chẳng chịu tập đi gì hết, người cũng không đến nỗi gầy yếu gì mà chậm đi quá. Làm sao cậu bé đó có thể biết đi nhanh được, khi không được bước khỏi chiếc xe đẩy, tập bước đi, vấp ngã và đứng dậy?
Hãy dừng lại một chút, quan sát những em bé thường xuyên được đẩy xe đi chơi mà ít vận động cơ thể, và những em bé đi bộ nhiều, chạy nhảy, đạp xe, chơi đùa với nhau. Những em bé vận động nhiều bao giờ nhìn cũng nhanh nhẹn, linh hoạt, biểu cảm hơn hẳn.
Học giả nổi tiếng về dạy con từ sớm của Nhật Bản – Shichida Makoto cho rằng đi bộ là một trong những việc quan trọng nhất của trẻ mới biết đi, 1-2 tuổi. Một nghiên cứu của đại học Havard cũng cho thấy, trẻ em dưới 6 tuổi có kỹ năng phát triển cao chính là những bé được phát triển trong môi trường giàu ngôn ngữ và được tự do vận động cơ thể trong giai đoạn 0-3 tuổi.
Shichida Makoto khẳng định, cho trẻ đi bộ hàng ngày là bước đầu tiên để có một em bé thông minh. Trí lực của bé chỉ được phát triển hoàn hảo khi được kích hoạt mọi giác quan, vận động hết sức có thể.
Nếu xung quanh nhà quá chật chội, không có sân chơi, hay lối đi bộ, hãy dành thời gian đưa con ra quảng trường, công viên, nơi gần nhất có không gian rộng rãi, cho con đi bộ, chạy thoải mái. Thay vì bế, cõng con lên cầu thang, hãy dắt tay và để bé tự đi.
Bản thân tôi, cũng tự mình tìm thấy hạnh phúc giản dị và thanh thản trong thành phố bận rộn mệt mỏi này: Cuối ngày, dắt tay con gái đi bộ, chỉ cho con một cái cây, một đóa hoa vừa nở, một con chim say sưa hót trên cành… Tôi không biết con mình sẽ thông minh lên bao nhiêu, chỉ biết rằng, đó là cách tôi thực sự giao tiếp với con gái mình, một cách dành thời gian cho con chất lượng trong khi chính mình cũng thư giãn, quên hết lo toan của một ngày.
Hướng Dương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
