Tháng Tám vừa qua chứng kiến nhiều hoạt động chung giữa quân đội Việt Nam và Hoa Kỳ, đánh dấu bước tiến mới trong quan hệ giữa hai nước.
Hãng tin Bloomberg nhân đây có bài phân tích sự phát triển trong quan hệ Việt-Mỹ, chúng tôi xin lược trích giới thiệu cùng quý vị.
Bài báo bắt đầu bằng lời giới thiệu về tân bộ trưởng ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh, mà người cha là cố Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch (tên thật Phạm Văn Cương) được nói "đã chiến đấu đánh đuổi Mỹ khỏi Việt Nam".
Ông Minh, 52 tuổi, nay "đang hết sức nỗ lực nhằm nâng sự quan tâm và tham gia của quốc gia cựu thù".
Bloomberg nhận xét Việt Nam muốn có sự hiện diện của Mỹ vì lý do kinh tế và làm đối trọng với Trung Quốc, cường quốc trong khu vực.
Hãng này dẫn lời ông Phạm Bình Minh nói:"Không ai có thể tưởng tượng được là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lại phát triển nhanh như thế này".
"Sau 16 năm bình thường hóa quan hệ, chúng ta đã tiến tới giai đoạn phát triển nó trên mọi lĩnh vực."
Một điều đáng chú ý là, theo Bloomberg, trong khi Mỹ còn chưa xóa hết nỗi đau chiến tranh, thì người Việt Nam, vốn bị thiệt hại nhiều hơn, lại giang tay chào đón kẻ thù cũ.
'Cần nhất quán hơn'
Hợp tác kinh tế Việt-Mỹ tiến triển đáng kể, Hoa Kỳ đã trở thành nước nhập khẩu hàng Việt Nam lớn nhất thế giới.
Hai bên cũng tăng cường trao đổi quân sự, với nhiều chuyến viếng thăm của tàu chiến và quan chức quốc phòng Mỹ tới Việt Nam.
Bộ trưởng Phạm Bình Minh nói hai bên đang thảo luận việc thúc đẩy quan hệ đối tác chiến lược lên tầm cao mới, "tích cực cho sự ổn định trong khu vực" và theo đúng "lập trường đa phương của Việt Nam".
Ông bộ trưởng khẳng định điều này không nhằm vào Trung Quốc, nhưng giới quan sát nói cả hai yếu tố là đa phương hóa và khuyến khích hiện diện của Hoa Kỳ trong khu vực chắc chắn đều không thể làm Bắc Kinh vui lòng.
Việt Nam có lịch sử nhiều lần xung đột với Trung Quốc, nhưng Hà Nội biết rằng không thể tránh được số phận láng giềng và luôn mong muốn giữ hòa khí với siêu cường quốc ở cạnh bên.
Thế nhưng, quan hệ với Hoa Kỳ cũng không kém phần phức tạp.
Bloomberg cho rằng Việt Nam chưa thực sự an tâm về cam kết của Mỹ tại Á châu trong tương lai, và giới chức Việt Nam đã đôi lần than phiền chốn riêng tư rằng khu vực Đông Nam Á không thực sự nằm trong các ưu tiên hàng đầu của Hoa Kỳ.
Trong một cuộc phỏng vấn dài một tiếng đồng hồ hôm 21/07, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Obama, Thomas E. Donilon, nói nhiều về Trung Quốc nhưng không nhắc tới Việt Nam một lần nào.
Bộ trưởng Phạm Bình Minh được trích dẫn trên bài báo nói ông muốn thấy "sự nhất quán hơn" trong chính sách của Hoa Kỳ, và rằng Washington cần chú ý hơn tới Đông Nam Á.
Một trong các điểm khác biệt gây căng thẳng giữa đôi bên là chính sách của Việt Nam về nhân quyền và tự do chính trị.
Bloomberg nhận định rằng dù sao, hồ sơ nhân quyền của Việt Nam vẫn tốt hơn của Trung Quốc. Thế nhưng sự thật là, với quy mô dân số và nền kinh tế nhỏ hơn gấp bội, Việt Nam sẽ luôn luôn bị đối xử khác với Trung Quốc.
Mỹ cũng cần đồng minh
Một số dân biểu Mỹ, vốn quan ngại về sự hung hăng ngày càng tăng của một nước Trung Quốc ngày càng tự tin, cho rằng Mỹ cần quan hệ đồng minh thân chặt hơn với Việt Nam.
Những người này hướng tới thế hệ người Việt Nam trẻ hơn, mà tiêu biểu là ông Phạm Bình Minh, người từng tu nghiệp tại Trường Luật và Ngoại giao Fletcher thuộc Đại học Tufts ở tiểu bang Massachusetts, đồng thời sống và làm việc tại Mỹ nhiều năm.
Các lãnh đạo trẻ tuổi của Việt Nam đang đứng trước nhiều bài toán khó.
Bloomber liệt kê một số yếu kém của nền kinh tế Việt Nam, mà hãng này nhận định là vẫn chủ yếu dựa vào động lực của nhân công rẻ.
Nạn tham nhũng vẫn còn tràn lan và khó tận diệt.
Vài năm trước, một trung tâm nghiên cứu về quản lý kinh tế có liên hệ với Trường Quản trị John F. Kennedy thuộc Đại học Harvard, có đưa ra một báo cáo về thực trạng ở Việt Nam.
Trong đó, các nhà nghiên cứu nói các yếu tố quan trọng cho một nền kinh tế thành công - tính minh bạch, ít tham nhũng, hệ thống y tế và giáo dục tốt cũng như hạ tầng pháp luật chặt chẽ - đều chưa có mặt ở Việt Nam.
Các nhà lãnh đạo mới của Việt Nam sẽ phải giải quyết các thách thức này.
Một trong các thách thức lớn nhất, theo Bloomberg, là duy trì quan hệ hữu hảo với nước láng giềng Trung Quốc trong khi thúc đẩy quan hệ với Washington.
Bên cạnh đó, là khắc phục tham nhũng và cải cách nền giáo dục yếu kém.
Ngay tại đây, bài báo của Bloomberg nhận định, cũng có thể nảy sinh sự hợp tác thú vị và hiệu quả giữa Việt Nam và Mỹ. Đó là việc có thể sau này Đại học Harvard, nơi đào tạo ra nhiều lãnh đạo Mỹ từng kiến tạo cuộc chiến Việt Nam, lại có thể giúp hình thành một đại học tầm vóc quốc tế cho con cháu của những người từng ở bên kia chiến tuyến.
Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011
Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011
Nouriel Roubini: Mỹ sẽ có QE3 vào cuối năm 2011
Chuyên gia kinh tế có tầm ảnh hưởng lớn đối với các thị trường tài chính thế giới dự báo khả năng kinh tế Mỹ suy thoái là 50%.
Ông Nouriel Roubini, chuyên gia kinh tế có tầm ảnh hưởng lớn đối với các thị trường tài chính thế giới, khẳng định vào cuối năm nay Fed sẽ phải tung ra QE3.
Ông Roubini nói: “Sự thật là chúng ta đang tiến gần hơn đến suy thoái kinh tế và lựa chọn chính sách còn lại của Fed chỉ là QE3.”
Ông dự báo khả năng kinh tế Mỹ suy thoái là 50%.
Ông khẳng định dù trong buổi họp cuối tuần này chủ tịch Fed có cân nhắc đưa ra QE3 hay không không quan trọng, chắc chắn Fed sẽ phải làm vậy ở thời điểm cuối năm 2011.
Ông nhấn mạnh trong buổi họp gần nhất của Ủy ban thị trường mở (FOMC), Fed đã cân nhắc đến nhiều lựa chọn chính sách nếu kinh tế suy yếu và số liệu kinh tế bi quan thời gian gần đây có thể buộc Fed phải hành động trong buổi họp sắp tới vào ngày 20/09/2011.
Ông chỉ ra thông tin kinh tế u ám trong các lĩnh vực như nhà đất, việc làm và doanh số bán nhà cho thấy nhiều khả năng kinh tế Mỹ, Ireland, Bồ Đào Nha hay Ý và Tây Ban Nha có thể suy thoái lần 2 hoặc thực ra chưa bao giờ thoát khỏi suy thoái lần thứ 1.
Số liệu từ Đức và Pháp khiến giới chuyên gia tính toán rằng 2 nên kinh tế này đang bên bờ vực suy giảm, kinh tế Anh trong khi đó không hề tăng trưởng suốt 3 quý qua.
Ông đồng ý với Tổng Thống Obama về việc trong ngắn hạn nước Mỹ cần kích thích tài khóa và trong trung hạn mới cần đến các biện pháp “thắt lưng buộc bụng”.
Ông khẳng định tình trạng kinh tế càng kém đi, khả năng Đảng Dân chủ thua cuộc trong cuộc bầu cử năm tới càng cao và Đảng Cộng hòa sẽ chiến thắng.
Ông khuyên khách hàng của mình nên cẩn trọng đối với cổ phiếu và hàng hóa.
Ông Nouriel Roubini, chuyên gia kinh tế có tầm ảnh hưởng lớn đối với các thị trường tài chính thế giới, khẳng định vào cuối năm nay Fed sẽ phải tung ra QE3.
Ông Roubini nói: “Sự thật là chúng ta đang tiến gần hơn đến suy thoái kinh tế và lựa chọn chính sách còn lại của Fed chỉ là QE3.”
Ông dự báo khả năng kinh tế Mỹ suy thoái là 50%.
Ông khẳng định dù trong buổi họp cuối tuần này chủ tịch Fed có cân nhắc đưa ra QE3 hay không không quan trọng, chắc chắn Fed sẽ phải làm vậy ở thời điểm cuối năm 2011.
Ông nhấn mạnh trong buổi họp gần nhất của Ủy ban thị trường mở (FOMC), Fed đã cân nhắc đến nhiều lựa chọn chính sách nếu kinh tế suy yếu và số liệu kinh tế bi quan thời gian gần đây có thể buộc Fed phải hành động trong buổi họp sắp tới vào ngày 20/09/2011.
Ông chỉ ra thông tin kinh tế u ám trong các lĩnh vực như nhà đất, việc làm và doanh số bán nhà cho thấy nhiều khả năng kinh tế Mỹ, Ireland, Bồ Đào Nha hay Ý và Tây Ban Nha có thể suy thoái lần 2 hoặc thực ra chưa bao giờ thoát khỏi suy thoái lần thứ 1.
Số liệu từ Đức và Pháp khiến giới chuyên gia tính toán rằng 2 nên kinh tế này đang bên bờ vực suy giảm, kinh tế Anh trong khi đó không hề tăng trưởng suốt 3 quý qua.
Ông đồng ý với Tổng Thống Obama về việc trong ngắn hạn nước Mỹ cần kích thích tài khóa và trong trung hạn mới cần đến các biện pháp “thắt lưng buộc bụng”.
Ông khẳng định tình trạng kinh tế càng kém đi, khả năng Đảng Dân chủ thua cuộc trong cuộc bầu cử năm tới càng cao và Đảng Cộng hòa sẽ chiến thắng.
Ông khuyên khách hàng của mình nên cẩn trọng đối với cổ phiếu và hàng hóa.
Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011
Wells Fargo lại khẳng định không có bong bóng vàng
Các chuyên gia thuộc ngân hàng Wells Fargo của Mỹ vừa đưa ra ba lý do để chứng minh cho việc mức giá vàng cao kỷ lục hiện nay không phải là bong bóng. Wells Fargo tỏ ra “tiền hậu bất nhất” khi mới cách đây ít ngày còn tuyên bố rằng, một khối bong bóng khổng lồ đang hình thành trên thị trường vàng.
Theo trang Business Insider, dưới đây là ba lý do mà Wells Fargo cho là không có bong bóng vàng:
Thứ nhất, giá vàng có thể điều chỉnh giảm sau khi vượt mức 1.900 USD/oz, nhưng sự điều chỉnh nhiều khả năng chỉ xảy ra trong ngắn hạn.
Vào tháng 1/1980, giá vàng thế giới đã lên đến mức tương đương 1.952 USD/oz ngày nay nếu tính yếu tố lạm phát. Sáng nay, giá vàng giao ngay đã có lúc vượt 1.911 USD/oz, bỏ xa kỷ lục của năm 1980.
Tuy nhiên, theo Wells Fargo, giá vàng thời gian qua đã đi theo đường parabol, tức là đã tăng rất mạnh và rất nhanh. Thông thường, khi giá tài sản tạo biểu đồ hình parabol, giá sẽ thường không duy trì ở những mức cao quá lâu và thường nhanh chóng điều chỉnh giảm.
Tuy nhiên, xét tới những nguyên nhân đẩy giá vàng tăng chóng mặt hiện nay, sự điều chỉnh nếu có sẽ không quá lớn và có thể sẽ không kéo dài trước khi vàng tăng giá trở lại.
Thứ hai, giá vàng vẫn chưa tăng nhiều, tăng nhanh như chỉ số Nasdaq của thị trường chứng khoán Phố Wall hay giá dầu thô.
Trong thời kỳ 5 năm trước khi đạt mức kỷ lục, chỉ số Nasdaq đã tăng 500%, giá dầu tăng 340%. Trong năm 5 năm qua, giá vàng mới chỉ tăng có 200%. Bởi vậy, xét ở phương diện này, vàng vẫn chưa rơi vào tình trạng bong bóng như chỉ số Nasdaq hồi năm 2000 hay giá dầu thô hồi năm 2008. Tuy nhiên, có thể nói là vàng đang tăng tốc mạnh, khi mà trong thời kỳ 5 năm tính đến tháng 4 năm nay, kim loại quý này mới đắt thêm 150%.
Thứ ba, hệ số giá vàng/giá dầu đang ở mức trên trung bình, nhưng không phải là chưa từng có tiền lệ.
Trong khi giá vàng leo thang mạnh, giá dầu lại sụt giảm về vùng 84 USD/thùng do những lo ngại về suy giảm tăng trưởng toàn cầu. Vì thế, hệ số giữa giá của một ounce vàng và một thùng dầu đã lên hơn 22 lần, cao hơn mức trung bình 15,5 lần của lịch sử, nhưng chắc chắn không phải là một con số chưa từng có tiền lệ.
Thêm vào đó, không thể cho rằng giá vàng đang cao quá mức hay giá dầu đang thấp quá mức chỉ vì hệ số này cao trên trung bình. Ở thời điểm hiện nay, cả việc giá vàng tăng và giá dầu giảm dường như đều là hợp lý nếu xét tới những yếu tố căn bản. Hệ số này có thể giảm chút ít trong những tuần tới, nhưng Wells Fargo cho rằng, họ không nhận thấy khả năng sụt chóng mặt của giá vàng.
Wells Fargo đưa ra những lập luận trên chỉ khoảng 1 tuần sau khi ngân hàng này tin rằng, thị trường vàng đang có những diễn biến vượt tầm kiểm soát. Báo cáo tuần trước của Wells Fargo muốn đưa đến một “hồi chuông cảnh tỉnh” cho những nhà đầu tư có ý định mua vàng.
Trong báo cáo đó, ông Erik Davidson, Phó giám đốc thông tin (CIO) thuộc bộ phận ngân hàng phục vụ tư nhân của Wells Fargo, đã đưa ra những tiền lệ sụt giảm của giá vàng sau khi đạt đỉnh, như trong 6 tháng hồi năm 2008, giá vàng giảm hơn 30%, hay trong chưa đầy hai năm hồi thập niên 1980, giá vàng sụt gần 65% giá trị…
“Khi những nỗi lo sợ lắng xuống, lạm phát không tăng mạnh, và mọi thứ trở lại ‘bình thường’, nhu cầu vàng có thể giảm xuống nhanh chóng”, chuyên gia này viết. Báo cáo này của Wells Fargo còn cho rằng, trong dài hạn, đầu tư vào cổ phiếu và hàng hóa cơ bản là an toàn hơn vàng, vì đây là những kênh đầu tư được lợi từ lạm phát.
Theo trang Business Insider, dưới đây là ba lý do mà Wells Fargo cho là không có bong bóng vàng:
Thứ nhất, giá vàng có thể điều chỉnh giảm sau khi vượt mức 1.900 USD/oz, nhưng sự điều chỉnh nhiều khả năng chỉ xảy ra trong ngắn hạn.
Vào tháng 1/1980, giá vàng thế giới đã lên đến mức tương đương 1.952 USD/oz ngày nay nếu tính yếu tố lạm phát. Sáng nay, giá vàng giao ngay đã có lúc vượt 1.911 USD/oz, bỏ xa kỷ lục của năm 1980.
Tuy nhiên, theo Wells Fargo, giá vàng thời gian qua đã đi theo đường parabol, tức là đã tăng rất mạnh và rất nhanh. Thông thường, khi giá tài sản tạo biểu đồ hình parabol, giá sẽ thường không duy trì ở những mức cao quá lâu và thường nhanh chóng điều chỉnh giảm.
Tuy nhiên, xét tới những nguyên nhân đẩy giá vàng tăng chóng mặt hiện nay, sự điều chỉnh nếu có sẽ không quá lớn và có thể sẽ không kéo dài trước khi vàng tăng giá trở lại.
Thứ hai, giá vàng vẫn chưa tăng nhiều, tăng nhanh như chỉ số Nasdaq của thị trường chứng khoán Phố Wall hay giá dầu thô.
Trong thời kỳ 5 năm trước khi đạt mức kỷ lục, chỉ số Nasdaq đã tăng 500%, giá dầu tăng 340%. Trong năm 5 năm qua, giá vàng mới chỉ tăng có 200%. Bởi vậy, xét ở phương diện này, vàng vẫn chưa rơi vào tình trạng bong bóng như chỉ số Nasdaq hồi năm 2000 hay giá dầu thô hồi năm 2008. Tuy nhiên, có thể nói là vàng đang tăng tốc mạnh, khi mà trong thời kỳ 5 năm tính đến tháng 4 năm nay, kim loại quý này mới đắt thêm 150%.
Thứ ba, hệ số giá vàng/giá dầu đang ở mức trên trung bình, nhưng không phải là chưa từng có tiền lệ.
Trong khi giá vàng leo thang mạnh, giá dầu lại sụt giảm về vùng 84 USD/thùng do những lo ngại về suy giảm tăng trưởng toàn cầu. Vì thế, hệ số giữa giá của một ounce vàng và một thùng dầu đã lên hơn 22 lần, cao hơn mức trung bình 15,5 lần của lịch sử, nhưng chắc chắn không phải là một con số chưa từng có tiền lệ.
Thêm vào đó, không thể cho rằng giá vàng đang cao quá mức hay giá dầu đang thấp quá mức chỉ vì hệ số này cao trên trung bình. Ở thời điểm hiện nay, cả việc giá vàng tăng và giá dầu giảm dường như đều là hợp lý nếu xét tới những yếu tố căn bản. Hệ số này có thể giảm chút ít trong những tuần tới, nhưng Wells Fargo cho rằng, họ không nhận thấy khả năng sụt chóng mặt của giá vàng.
Wells Fargo đưa ra những lập luận trên chỉ khoảng 1 tuần sau khi ngân hàng này tin rằng, thị trường vàng đang có những diễn biến vượt tầm kiểm soát. Báo cáo tuần trước của Wells Fargo muốn đưa đến một “hồi chuông cảnh tỉnh” cho những nhà đầu tư có ý định mua vàng.
Trong báo cáo đó, ông Erik Davidson, Phó giám đốc thông tin (CIO) thuộc bộ phận ngân hàng phục vụ tư nhân của Wells Fargo, đã đưa ra những tiền lệ sụt giảm của giá vàng sau khi đạt đỉnh, như trong 6 tháng hồi năm 2008, giá vàng giảm hơn 30%, hay trong chưa đầy hai năm hồi thập niên 1980, giá vàng sụt gần 65% giá trị…
“Khi những nỗi lo sợ lắng xuống, lạm phát không tăng mạnh, và mọi thứ trở lại ‘bình thường’, nhu cầu vàng có thể giảm xuống nhanh chóng”, chuyên gia này viết. Báo cáo này của Wells Fargo còn cho rằng, trong dài hạn, đầu tư vào cổ phiếu và hàng hóa cơ bản là an toàn hơn vàng, vì đây là những kênh đầu tư được lợi từ lạm phát.
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Các máy in tiền tại Mỹ hoạt động hết công suất
Giới kinh tế Mỹ cảnh báo các máy in tiền đang hoạt động hết công suất khi Mỹ đổ lượng tiền kỷ lục mà không có đảm bảo vào nền kinh tế.
Nhà nghiên cứu và phân tích kinh tế Mỹ, Mike Larson cho rằng Washington đã "tuyên bố chiến tranh" về đồng USD.
Sau cuộc tấn công khủng bố vào ngày 11/9/2001, Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) in thêm 40 tỷ USD mới. Khi ngân hàng Lehman Brothers phá sản năm 2008 đẩy Mỹ và thế giới vào khủng hoảng kinh tế toàn cầu, FED in thêm 1.600 tỷ USD, gấp 22 lần lượng tiền in thêm trong những ngày chống Y2K và 44 lần so với lượng tiền in thêm sau ngày 11/9/2001.
FED còn tung vào thị trường thêm 1.700 tỷ USD trong gói kích thích kinh tế lần thứ nhất năm 2009 và cũng đã quyết định in thêm 600 tỷ USD nữa trong gói kích thích kinh tế lần thứ 2 nhằm kích thích nền kinh tế Mỹ vượt qua suy thoái.
Sau mỗi lần in thêm tiền, mỗi đồng USD lại mất đi một phần giá trị và sức mua của đồng USD càng suy giảm, buộc các nhà đầu tư nước ngoài phải tiếp tục cho Mỹ vay nợ không chỉ qua mua trái phiếu kho bạc của Mỹ mà cả bằng những đồng USD mà chính họ cũng phải đi vay.
Nhà nghiên cứu và phân tích kinh tế Mỹ, Mike Larson cho rằng Washington đã "tuyên bố chiến tranh" về đồng USD.
Sau cuộc tấn công khủng bố vào ngày 11/9/2001, Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) in thêm 40 tỷ USD mới. Khi ngân hàng Lehman Brothers phá sản năm 2008 đẩy Mỹ và thế giới vào khủng hoảng kinh tế toàn cầu, FED in thêm 1.600 tỷ USD, gấp 22 lần lượng tiền in thêm trong những ngày chống Y2K và 44 lần so với lượng tiền in thêm sau ngày 11/9/2001.
FED còn tung vào thị trường thêm 1.700 tỷ USD trong gói kích thích kinh tế lần thứ nhất năm 2009 và cũng đã quyết định in thêm 600 tỷ USD nữa trong gói kích thích kinh tế lần thứ 2 nhằm kích thích nền kinh tế Mỹ vượt qua suy thoái.
Sau mỗi lần in thêm tiền, mỗi đồng USD lại mất đi một phần giá trị và sức mua của đồng USD càng suy giảm, buộc các nhà đầu tư nước ngoài phải tiếp tục cho Mỹ vay nợ không chỉ qua mua trái phiếu kho bạc của Mỹ mà cả bằng những đồng USD mà chính họ cũng phải đi vay.
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011
Lầu Năm Góc ra kế hoạch mới đối phó với TQ
Mùa hè này, dù cuộc khủng hoảng tài chính của Mỹ vẫn tiếp tục diễn ra, Lầu Năm Góc đã tính toán hiệu quả của hai cuộc chiến bị sa lầy và chuẩn bị cho khả năng chiến cuộc thứ ba. Với việc giảm bớt các cam kết tại Iraq và Afghanistan trong khi tái tập trung vào châu Á, Washington không cần rút quá nhiều lực lượng từ vùng Vịnh khi cần có thể phải huy động cho một cuộc chiến có thể xảy ra với chủ nợ lớn nhất - Trung Quốc.
Theo báo chí quốc phòng, quan chức Lầu Năm Góc đang tìm kiếm các biện pháp để thích nghi với khái niệm mang tên Chiến trận Hải - Không để đối phó với Trung Quốc. Bản tin nội bộ của Lầu Năm Góc gần đây cho hay, một nhóm nhỏ các sĩ quan hải quân Mỹ gọi là Đội Tích hợp Trung Quốc “nỗ lực làm việc để thích nghi với những bài học của Chiến trận Hải - Không cho một cuộc xung đột khả năng xảy ra với Trung Quốc”.
Chiến trận Hải - Không, được phát triển từ đầu những năm 1990 và gần đây nhất được mã hóa trong hồ sơ mật của lực lượng Hải quân - Không quân năm 2009. Khái niệm Chiến trận Hải - Không do các nhà hoạch định của hải quân và không quân Mỹ xây dựng để các máy bay ném bom của lực lượng không quân và tàu ngầm của hải quân phối hợp với nhau nhằm “vô hiệu hóa” các rađa và tên lửa đất đối không (SAM) của các cường quốc ven biển như Trung Quốc và Iran.
Một sự vận động của Mỹ âm thầm diễn ra ở châu Á trong một nghiên cứu mùa xuân năm 2001 của Lầu Năm Góc gọi là "châu Á 2025", trong đó nhận định Trung Quốc như một "đối thủ dai dẳng của Mỹ". Ba năm sau đó, chính phủ Mỹ công khai một bản kế hoạch gọi là một chuỗi căn cứ mới ở Trung Á và Trung Đông, trong một phần nỗ lực phong tỏa Trung Quốc.
Tương tự như vậy, thỏa thuận hợp tác năng lượng hạt nhân ký kết giữa Mỹ và Ấn Độ năm 2008 là động thái ngăn chặn rõ ràng nhằm vào Bắc Kinh. Cuối tháng 3, báo chí đưa tin chi tiết về việc tăng cường lực lượng lớn của Mỹ ở châu Á, bao gồm cả gia tăng triển khai hải quân và mở rộng hợp tác với các nước đối tác.
Tuy nhiên, khác với các đồng minh của Mỹ ở châu Á và châu Âu, Trung Quốc không vướng mắc những bổn phận an ninh với một cường quốc nước ngoài, đặc biệt với vấn đề Biển Đông. Bắc Kinh xác định Mỹ không như một đối tác chiến lược mà là mối đe dọa. Trong năm 2007, khi Trung Quốc phá hủy một trong những vệ tinh thời tiết của mình bằng tên lửa đạn đạo, họ đã gửi lời cảnh báo tới Washington sau sáu năm xảy ra vụ đụng độ giữa một máy bay do thám Mỹ với máy bay chiến đấu của Trung Quốc đang cố chặn máy bay Mỹ ở Biển Đông. Khi đó, máy bay Mỹ đã phải hạ cánh khẩn cấp trên một hòn đảo của Trung Quốc và các phi công đã bị bắt giữ trong một thời gian ngắn. Mặc dù cuộc khủng hoảng đã được tháo gỡ bằng biện pháp ngoại giao, nhưng nó đã khiến Washington có những xem xét đánh giá trong "châu Á 2025".
Ngoài Trung Quốc là nước đưa ra tuyên bố chủ quyền với gần như toàn bộ Biển Đông, Việt Nam, Brunei, Malaysia và Philippines đều có tuyên bố chủ quyền với các đảo trong vùng biển này. Thay vì can thiệp bằng cách ngoại giao gỡ rối những tranh cãi, Mỹ đã phản đối Bắc Kinh một cách rõ ràng.
Tháng 3/2010, khi báo chí Nhật Bản dẫn lời một quan chức Trung Quốc nói rằng, Biển Đông là "một lợi ích cốt lõi" của Trung Quốc, Nhà Trắng phản ứng bằng tuyên bố, tự do hàng hải trong khu vực là một "lợi ích quốc gia" của Mỹ. Tại Manila tháng trước, Ngoại trưởng Hillary Clinton khẳng định, Mỹ tuân thủ hiệp ước phòng thủ chung với Philippines và sẽ bán vũ khí mới cho nước này ở mức giá thích hợp.
Thái An (theo Salon)
Theo báo chí quốc phòng, quan chức Lầu Năm Góc đang tìm kiếm các biện pháp để thích nghi với khái niệm mang tên Chiến trận Hải - Không để đối phó với Trung Quốc. Bản tin nội bộ của Lầu Năm Góc gần đây cho hay, một nhóm nhỏ các sĩ quan hải quân Mỹ gọi là Đội Tích hợp Trung Quốc “nỗ lực làm việc để thích nghi với những bài học của Chiến trận Hải - Không cho một cuộc xung đột khả năng xảy ra với Trung Quốc”.
Chiến trận Hải - Không, được phát triển từ đầu những năm 1990 và gần đây nhất được mã hóa trong hồ sơ mật của lực lượng Hải quân - Không quân năm 2009. Khái niệm Chiến trận Hải - Không do các nhà hoạch định của hải quân và không quân Mỹ xây dựng để các máy bay ném bom của lực lượng không quân và tàu ngầm của hải quân phối hợp với nhau nhằm “vô hiệu hóa” các rađa và tên lửa đất đối không (SAM) của các cường quốc ven biển như Trung Quốc và Iran.
Một sự vận động của Mỹ âm thầm diễn ra ở châu Á trong một nghiên cứu mùa xuân năm 2001 của Lầu Năm Góc gọi là "châu Á 2025", trong đó nhận định Trung Quốc như một "đối thủ dai dẳng của Mỹ". Ba năm sau đó, chính phủ Mỹ công khai một bản kế hoạch gọi là một chuỗi căn cứ mới ở Trung Á và Trung Đông, trong một phần nỗ lực phong tỏa Trung Quốc.
Tương tự như vậy, thỏa thuận hợp tác năng lượng hạt nhân ký kết giữa Mỹ và Ấn Độ năm 2008 là động thái ngăn chặn rõ ràng nhằm vào Bắc Kinh. Cuối tháng 3, báo chí đưa tin chi tiết về việc tăng cường lực lượng lớn của Mỹ ở châu Á, bao gồm cả gia tăng triển khai hải quân và mở rộng hợp tác với các nước đối tác.
Tuy nhiên, khác với các đồng minh của Mỹ ở châu Á và châu Âu, Trung Quốc không vướng mắc những bổn phận an ninh với một cường quốc nước ngoài, đặc biệt với vấn đề Biển Đông. Bắc Kinh xác định Mỹ không như một đối tác chiến lược mà là mối đe dọa. Trong năm 2007, khi Trung Quốc phá hủy một trong những vệ tinh thời tiết của mình bằng tên lửa đạn đạo, họ đã gửi lời cảnh báo tới Washington sau sáu năm xảy ra vụ đụng độ giữa một máy bay do thám Mỹ với máy bay chiến đấu của Trung Quốc đang cố chặn máy bay Mỹ ở Biển Đông. Khi đó, máy bay Mỹ đã phải hạ cánh khẩn cấp trên một hòn đảo của Trung Quốc và các phi công đã bị bắt giữ trong một thời gian ngắn. Mặc dù cuộc khủng hoảng đã được tháo gỡ bằng biện pháp ngoại giao, nhưng nó đã khiến Washington có những xem xét đánh giá trong "châu Á 2025".
Ngoài Trung Quốc là nước đưa ra tuyên bố chủ quyền với gần như toàn bộ Biển Đông, Việt Nam, Brunei, Malaysia và Philippines đều có tuyên bố chủ quyền với các đảo trong vùng biển này. Thay vì can thiệp bằng cách ngoại giao gỡ rối những tranh cãi, Mỹ đã phản đối Bắc Kinh một cách rõ ràng.
Tháng 3/2010, khi báo chí Nhật Bản dẫn lời một quan chức Trung Quốc nói rằng, Biển Đông là "một lợi ích cốt lõi" của Trung Quốc, Nhà Trắng phản ứng bằng tuyên bố, tự do hàng hải trong khu vực là một "lợi ích quốc gia" của Mỹ. Tại Manila tháng trước, Ngoại trưởng Hillary Clinton khẳng định, Mỹ tuân thủ hiệp ước phòng thủ chung với Philippines và sẽ bán vũ khí mới cho nước này ở mức giá thích hợp.
Thái An (theo Salon)
Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011
Lúc nào thì Trung Quốc khiến Mỹ bất an?
Thường có không ít người Trung Quốc thấy thế giới ca ngợi là trung tâm kinh tế thứ hai của Thế giới, thấy làm nhái giống một số vũ khí hiện đại của các nước khác thế là hoanh hoang, hiếu chiến. Thậm chí họ gào thét phê phán nhà cầm quyền thiếu cứng rắn, nhu nhược, sợ Mỹ. Rằng nếu như Mỹ chơi con bài Trung Quốc thì ngược lại Trung Quốc cũng chơi con bài Mỹ, cả hai bên đều có lợi thì cóc gì phải sợ... Nhưng vấn đề họ không hiểu ở đây là: Ai là người làm chủ cuộc chơi. Khi hiểu biết ai là người làm chủ cuộc chơi thì sẽ có cách cư xử đúng mực, tôn trọng đối thủ, học hỏi đối thủ để có ngày ta sẽ làm chủ cuộc chơi.
Tại sao là Nga mà chưa phải Trung Quốc?
Chiến tranh lạnh kết thúc. Liên Xô - Đứng đầu phe XHCN, đối thủ “ kẻ tám lạng, người nửa cân” với Mỹ, chưa từng sợ Mỹ, tan rã. Nước Nga tiếp quản. Lẽ ra với chế độ chính trị giống Mỹ và phương Tây như Nga thì Nga sẽ yên ổn làm ăn, không lo lắng gì về an ninh quốc phòng với Mỹ, nhưng không. Từ khi ông Putin làm Tổng thống, nước Nga đã hồi phục. Nước Mỹ từ đó đến nay vẫn là siêu cường số 1 thế giới về quân sự cũng như kinh tế. Mỹ có thể nói “Không” với bất kì quốc gia nào, chắc chắn giành phần thắng trong bất kỳ cuộc chiến tranh với bất kỳ quốc gia nào nhưng trừ Nga. Bởi lẽ nếu xảy ra chiến tranh Nga – Mỹ thì cuộc chiến đó không có kẻ thắng người thua. Vũ khí trang bị của Nga mà Liên Xô để lại không những đủ để hủy diệt nước Mỹ mà cả 5 lần thế giới, dù cho nền kinh tế Nga bị khủng hoảng… Nga là một đối thủ tiềm tàng cản trở, thách thức địa vị Bá chủ thế giới của Mỹ. Bởi thế kiềm chế Nga là mục tiêu chiến lược lâu dài của Mỹ. Hiệp ước Bắc đại tây dương (NATO) không bị bãi bỏ mà còn phát triển về hướng Đông để bao vây Nga. Các hệ thống lá chắn tên lửa cũng để chống Nga…Mỹ muốn Nga không còn “cựa quậy” giống như Nhật Bản sau chiến tranh thế giới lần 2 vậy. Hơn ai hết Mỹ thừa hiểu sức mạnh quân sự của Nga. Nếu tiếng gầm của con Sư tử Mỹ vang rền hùng tráng trên thế giới đầy khí phách, nội lực thì tiếng gầm của con Hổ Nga nghe có vẻ yếu vì đói mồi, thậm chí không rền vang bằng tiếng ngựa hý, nhưng xin lưu ý, đó là giống Hổ. Đừng thấy hổ đói mồi phải ăn cỏ mà tưởng là giống Dê rồi đến “Vuốt râu Hùm” thì “ăn tát vỡ mặt”. Ông Mikheil Saakashvili Tổng thống Georgia là một nạn nhân như vậy. Khi ông ta hiểu ra thì đã muộn.
Còn Trung Quốc thì sao? Là nước Cộng sản xếp thứ hai sau Liên Xô khi Liên Xô tan rã tại sao Mỹ không “làm gỏi” luôn? Chẳng lẽ 3 thập kỷ giấu mình chờ thời để trổi dậy mà Mỹ bỏ qua, không biết ư? Đơn giản là qua cuộc chiến tranh Việt Nam không ai hiểu ý đồ, ý chí, nội lực của Trung Quốc hơn Mỹ. Vì thế Mỹ rất tự tin, Trung Quốc chẳng là cái gì khi cạnh tranh, thách thức địa vị thống trị của Mỹ. Mỹ bắt đầu chơi con bài Trung Quốc.
Mỹ hay Trung Quốc làm chủ cuộc chơi?
Về kinh tế. Chúng ta không đi sâu chi tiết, điều dành cho các nhà chuyên môn mà chỉ quan tâm đến tổng thể. Đối với Mỹ, Trung Quốc là một thị trường béo bở, rộng lớn. Mỹ tha hồ khai thác, bóc lột biến Trung Quốc thành “đại công trường thế giới”. Là nơi cho Mỹ vay tiền để làm giàu và quỵt nợ bất cứ lúc nào Mỹ muốn. Điều lưu ý là không có Trung Quốc, Mỹ vẫn tồn tại, vẫn siêu cường số 1 thế giới.
Đối với Trung Quốc, Mỹ là thị trường xuất khẩu quan trọng và lớn nhất của nền kinh tế xuất khẩu là chủ yếu của Trung Quốc. Nền kinh tế Trung Quốc có được như bây giờ một phần là nhờ Mỹ. Nếu thị trường Mỹ biến động lập tức nền kinh tế Trung Quốc sẽ có vấn đề. Ít nhất có hàng chục triệu hoặc thậm chí là hàng trăm triệu lao động mất việc làm. Đây là một thảm họa cho ổn định chính trị, xã hội, điều mà Trung Quốc không muốn bằng mọi giá. Trung Quốc biết Mỹ sẽ quỵt nợ như từng làm với Nhật; biết Mỹ bóc lột, biết Mỹ là thằng đểu, biết hết. Nhưng vì mục tiêu tăng trưởng và ổn định xã hội vẫn phải “cố đấm ăn xôi”, không thể buông Mỹ ra được.
Vậy trong lĩnh vực kinh tế Mỹ hay Trung Quốc làm chủ cuộc chơi? Câu trả lời: Mỹ.
Về quân sự. Có thể nói Đài Loan-sự tồn tại của nó như là một biểu trưng sức mạnh của Trung Quốc. Đài Loan không chỉ là cái gai mà là một mũi tên trong mắt Trung Hoa đại lục, Mỹ sa lầy ở Việt Nam lẽ ra phải thống nhất cái Đài Loan đi thay vì hô hào ầm ĩ, nhưng không, Trung Quốc sợ Mỹ, không dám động đến Mỹ. Tiếng gầm rít ghê rợn của B52 Mỹ ở Việt Nam làm cho Trung Quốc run sợ thốt lên với Mỹ một câu không giống Đại Hán chút nào: “Người không động đến ta thì ta không động đến người…” Như thế thì cái Đài Loan biết bao giờ mới giải phóng. Đành rằng Mỹ lúc đó mạnh hơn Trung Quốc rất nhiều, B52 Mỹ nó ngán bầu trời Hà Nội chứ đâu có ngán bầu trời Bắc Kinh, thì sợ cũng đúng thôi, nhưng sợ đến mức tê liệt ý chí trước Mỹ thì “làm gương” sao được cho “thằng em” Việt Nam lúc đó bị Mỹ quần cho tơi tả. Hãy xem Georgia, dù bị Nga “tát vỡ mặt” nhưng chúng ta vẫn khâm phục họ về ý chí. (Nói về ý chí phản kháng của dân tộc Trung Hoa xin quý vị tìm đọc bài viết của ông tướng Trung Quốc Lưu Á Châu)
Hiện nay Trung Quốc đã lớn mạnh, nhiều tiền. GDP xếp thứ 2 thế giới. Có tiền họ đầu tư cho quân đội và một thực tế là quân đội của Trung Quốc tiềm lực thuộc loại nhất nhì Châu Á. Trung Quốc ra sức cổ vũ và phô trương sức mạnh quân sự của mình, sẵn sàng dùng vũ lực để bảo vệ “lợi ích cốt lõi”; “Quyết không khoanh tay ngồi nhìn”; “nói gì làm nấy”…và đồn đoán đến năm 2xxx nào đó sẽ soán ngôi Mỹ làm bá chủ thế giới vv … vv. Người Trung Quốc có câu: “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Đó là câu nói thể hiện ý chí hành động của bậc đại trượng phu. Vì thế có thể nói không ngoa rằng, Đài Loan là đáp số cuối cùng cho kết quả “trị quốc” của Trung Quốc. Khi chưa trị được Đài Loan thì việc “bình thiên hạ” chỉ là mơ mộng hão huyền. Bởi vì nếu chỉ có Đài Loan không thôi thì… ngay như Việt Nam 31 năm Pháp và Mỹ vẫn không thắng nổi mà người Trung Quốc vạch kế hoạch thắng VN có 31 ngày thôi thì Đài Loan, Trung Quốc sẽ đánh chiếm mấy ngày? Tại sao không vạch kế hoạch vĩ đại ấy, dù là trên giấy để có “thắng lợi tinh thần”? Câu trả lời hết sức đơn giản:
Thứ nhất: Đụng đến Đài Loan là đụng đến Mỹ. Mà đụng đến Mỹ thì ngay cả “con trời” hung hăng hiếu chiến nhất, hở một tý là đòi chém giết, dạy cho người này, người kia bài học cũng im hơi lặng tiếng, nói chi đến việc to gan soạn thảo kế hoạch giải phóng Đài Loan dù chỉ là tưởng tượng. “Một số học giả Trung Quốc có đầu óc lú lẫn” (Cách gọi của Đại tá Đới Húc và nhà báo Tôn Dũng-Trung Quốc) không tiếc lời dạy dỗ các nước láng giềng trong khu vực mà nói đến Mỹ cũng uốn lưỡi hàng chục lần nữa là.
Giới lãnh đạo Trung Quốc thì họ tự ru ngủ mình bằng “phép thắng lợi tinh thần”, nghĩa là thế giới chỉ công nhận một nước Trung Hoa đấy thôi và Đài Loan cũng “không dám” tuyên bố độc lập cơ mà. Nhưng Đài Loan cần cóc gì tuyên bố độc lập hay không độc lập. Chỉ cần biết đó là một hòn đảo tự do có Tổng thống, chính phủ riêng không phụ thuộc bất cứ gì vô Đại Lục. Máy bay, tàu chiến của Trung Hoa Đại lục cứ đi vào không phận và hải phận của Đài Loan xem…
Thứ hai: Hiện tại Trung Quốc bằng thực lực hiện có không dám chắc là thu hồi được Đài Loan (dù không có Mỹ), huống chi có Mỹ. Thật vậy, dù Trung Quốc có hàng ngàn máy bay nhưng số máy bay có khả năng bay qua eo biển để tác chiến ở Đài Loan rồi quay về (vì hết nhiên liệu) thì chỉ chừng vài chục chiếc mà cũng chỉ tác chiến trong chừng vài phút thôi. Cho nên ưu thế về không quân Đài Loan hơn hẳn Đại Lục. Khi không có không quân hỗ trợ thì dùng phương án đổ bộ đánh chiếm là quá mạo hiểm cho hàng vạn tính mạng binh sỹ. Tuy Trung Quốc rất mạnh về tên lửa, họ đã triển khai hàng ngàn quả tên lửa nhằm vào Đài Loan nhưng nếu chỉ dùng bằng tên lửa cũng chẳng giải quyết được gì.
Như vậy, không cần so sánh chi li từng loại VKTB của Mỹ và Trung Quốc chỉ cần nhìn vào Đài Loan, thậm chí ngay cả Philipin cũng có thể hiểu ai mạnh. Chừng nào Nghị quyết của Đảng Cộng Sản Trung Quốc có đoạn: “… Chậm nhất tháng X năm Z phải thống nhất Đài Loan…” (như nghị quyết của Đảng Cợng Sản Việt Nam về giải phóng miền Nam thống nhất đất nước vậy) thì thế giới mới tin Trung Quốc mạnh bằng Mỹ, không sợ Mỹ.
Đến đây một câu hỏi đặt ra là khi nào thì Trung Quốc thực sự khiến Mỹ lo lắng, bất an như đã từng với Liên Xô trước đây? Không biết, nhưng hiện giờ thì chắc chắn rõ ràng là chưa. Trung Quốc không phải là Liên Xô. Về quân sự Trung Quốc đang sợ Mỹ.
Hệ quả khu vực
Mỹ xỏ lá thật. Dùng Đài Loan như một khúc xương chặn họng Trung Quốc khiến Trung Quốc khạc cũng không được mà nuốt cũng không trôi. Vị trí địa chính trị, quân sự của Đài Loan lại cực kỳ quan trọng nó án ngữ trước mặt Trung Quốc, vậy nên Trung Quốc phải tìm đường khác để ra biển là tất yếu. Thông cảm với Trung Quốc ư? Đạo đời là phải thế, nhưng tình cảm và thái độ của Trung Quốc với Đài Loan như nào thì Việt Nam đối với Hoàng Sa như thế ấy.
Tìm đường ra lối khác thì động đến các nước trong khu vực, vậy nên nếu Trung Quốc cậy thế nước lớn, bắt nạt, chèn ép, thậm chí đe dọa dùng vũ lực thì họ sẽ kết bạn với Mỹ. Logic là vậy. Nếu như Trung Quốc bán được Hồng Công và Macau cho nước ngoài thì Việt Nam cũng có thể cho nước ngoài thuê, thậm chí bán (kiểu như Hồng Công vậy) cái Cam Ranh hoặc bất cứ đâu vì lợi ích và an ninh quốc gia chứ sao. Còn cho ai thuê, bán cho ai thì dân đen cũng hiểu.
Điều đó xảy ra thì Trung Quốc được gì? Được thêm nhiều “cái Đài Loan” nữa là điều không tránh khỏi. Tính toán của Mỹ cao kiến thật. Bái phục, bái phục.
Trung Quốc phải tỉnh táo trước âm mưu của Mỹ.
Khi bạn đến nhà chơi, chủ nhà đều nói: “ Bạn hãy tự nhiên cứ coi nhà mình như nhà của bạn”. Hãy đối xử với các nước nhỏ láng giềng trong khu vực như người bạn chân chính, Trung Quốc sẽ có tất cả. Đối với Việt Nam chẳng hạn, Việt Nam luôn trọng ân nghĩa, uống nước nhớ nguồn, Việt Nam có được thống nhất hôm nay cũng nhờ rất lớn mồ hôi, công sức của người dân Trung Quốc. Biển Việt Nam hẹp nhưng tấm lòng Việt Nam luôn rộng với bạn bè.
Tiếc thay, tiếc thay…
Lê Ngọc Thống
Tại sao là Nga mà chưa phải Trung Quốc?
Chiến tranh lạnh kết thúc. Liên Xô - Đứng đầu phe XHCN, đối thủ “ kẻ tám lạng, người nửa cân” với Mỹ, chưa từng sợ Mỹ, tan rã. Nước Nga tiếp quản. Lẽ ra với chế độ chính trị giống Mỹ và phương Tây như Nga thì Nga sẽ yên ổn làm ăn, không lo lắng gì về an ninh quốc phòng với Mỹ, nhưng không. Từ khi ông Putin làm Tổng thống, nước Nga đã hồi phục. Nước Mỹ từ đó đến nay vẫn là siêu cường số 1 thế giới về quân sự cũng như kinh tế. Mỹ có thể nói “Không” với bất kì quốc gia nào, chắc chắn giành phần thắng trong bất kỳ cuộc chiến tranh với bất kỳ quốc gia nào nhưng trừ Nga. Bởi lẽ nếu xảy ra chiến tranh Nga – Mỹ thì cuộc chiến đó không có kẻ thắng người thua. Vũ khí trang bị của Nga mà Liên Xô để lại không những đủ để hủy diệt nước Mỹ mà cả 5 lần thế giới, dù cho nền kinh tế Nga bị khủng hoảng… Nga là một đối thủ tiềm tàng cản trở, thách thức địa vị Bá chủ thế giới của Mỹ. Bởi thế kiềm chế Nga là mục tiêu chiến lược lâu dài của Mỹ. Hiệp ước Bắc đại tây dương (NATO) không bị bãi bỏ mà còn phát triển về hướng Đông để bao vây Nga. Các hệ thống lá chắn tên lửa cũng để chống Nga…Mỹ muốn Nga không còn “cựa quậy” giống như Nhật Bản sau chiến tranh thế giới lần 2 vậy. Hơn ai hết Mỹ thừa hiểu sức mạnh quân sự của Nga. Nếu tiếng gầm của con Sư tử Mỹ vang rền hùng tráng trên thế giới đầy khí phách, nội lực thì tiếng gầm của con Hổ Nga nghe có vẻ yếu vì đói mồi, thậm chí không rền vang bằng tiếng ngựa hý, nhưng xin lưu ý, đó là giống Hổ. Đừng thấy hổ đói mồi phải ăn cỏ mà tưởng là giống Dê rồi đến “Vuốt râu Hùm” thì “ăn tát vỡ mặt”. Ông Mikheil Saakashvili Tổng thống Georgia là một nạn nhân như vậy. Khi ông ta hiểu ra thì đã muộn.
Còn Trung Quốc thì sao? Là nước Cộng sản xếp thứ hai sau Liên Xô khi Liên Xô tan rã tại sao Mỹ không “làm gỏi” luôn? Chẳng lẽ 3 thập kỷ giấu mình chờ thời để trổi dậy mà Mỹ bỏ qua, không biết ư? Đơn giản là qua cuộc chiến tranh Việt Nam không ai hiểu ý đồ, ý chí, nội lực của Trung Quốc hơn Mỹ. Vì thế Mỹ rất tự tin, Trung Quốc chẳng là cái gì khi cạnh tranh, thách thức địa vị thống trị của Mỹ. Mỹ bắt đầu chơi con bài Trung Quốc.
Mỹ hay Trung Quốc làm chủ cuộc chơi?
Về kinh tế. Chúng ta không đi sâu chi tiết, điều dành cho các nhà chuyên môn mà chỉ quan tâm đến tổng thể. Đối với Mỹ, Trung Quốc là một thị trường béo bở, rộng lớn. Mỹ tha hồ khai thác, bóc lột biến Trung Quốc thành “đại công trường thế giới”. Là nơi cho Mỹ vay tiền để làm giàu và quỵt nợ bất cứ lúc nào Mỹ muốn. Điều lưu ý là không có Trung Quốc, Mỹ vẫn tồn tại, vẫn siêu cường số 1 thế giới.
Đối với Trung Quốc, Mỹ là thị trường xuất khẩu quan trọng và lớn nhất của nền kinh tế xuất khẩu là chủ yếu của Trung Quốc. Nền kinh tế Trung Quốc có được như bây giờ một phần là nhờ Mỹ. Nếu thị trường Mỹ biến động lập tức nền kinh tế Trung Quốc sẽ có vấn đề. Ít nhất có hàng chục triệu hoặc thậm chí là hàng trăm triệu lao động mất việc làm. Đây là một thảm họa cho ổn định chính trị, xã hội, điều mà Trung Quốc không muốn bằng mọi giá. Trung Quốc biết Mỹ sẽ quỵt nợ như từng làm với Nhật; biết Mỹ bóc lột, biết Mỹ là thằng đểu, biết hết. Nhưng vì mục tiêu tăng trưởng và ổn định xã hội vẫn phải “cố đấm ăn xôi”, không thể buông Mỹ ra được.
Vậy trong lĩnh vực kinh tế Mỹ hay Trung Quốc làm chủ cuộc chơi? Câu trả lời: Mỹ.
Về quân sự. Có thể nói Đài Loan-sự tồn tại của nó như là một biểu trưng sức mạnh của Trung Quốc. Đài Loan không chỉ là cái gai mà là một mũi tên trong mắt Trung Hoa đại lục, Mỹ sa lầy ở Việt Nam lẽ ra phải thống nhất cái Đài Loan đi thay vì hô hào ầm ĩ, nhưng không, Trung Quốc sợ Mỹ, không dám động đến Mỹ. Tiếng gầm rít ghê rợn của B52 Mỹ ở Việt Nam làm cho Trung Quốc run sợ thốt lên với Mỹ một câu không giống Đại Hán chút nào: “Người không động đến ta thì ta không động đến người…” Như thế thì cái Đài Loan biết bao giờ mới giải phóng. Đành rằng Mỹ lúc đó mạnh hơn Trung Quốc rất nhiều, B52 Mỹ nó ngán bầu trời Hà Nội chứ đâu có ngán bầu trời Bắc Kinh, thì sợ cũng đúng thôi, nhưng sợ đến mức tê liệt ý chí trước Mỹ thì “làm gương” sao được cho “thằng em” Việt Nam lúc đó bị Mỹ quần cho tơi tả. Hãy xem Georgia, dù bị Nga “tát vỡ mặt” nhưng chúng ta vẫn khâm phục họ về ý chí. (Nói về ý chí phản kháng của dân tộc Trung Hoa xin quý vị tìm đọc bài viết của ông tướng Trung Quốc Lưu Á Châu)
Hiện nay Trung Quốc đã lớn mạnh, nhiều tiền. GDP xếp thứ 2 thế giới. Có tiền họ đầu tư cho quân đội và một thực tế là quân đội của Trung Quốc tiềm lực thuộc loại nhất nhì Châu Á. Trung Quốc ra sức cổ vũ và phô trương sức mạnh quân sự của mình, sẵn sàng dùng vũ lực để bảo vệ “lợi ích cốt lõi”; “Quyết không khoanh tay ngồi nhìn”; “nói gì làm nấy”…và đồn đoán đến năm 2xxx nào đó sẽ soán ngôi Mỹ làm bá chủ thế giới vv … vv. Người Trung Quốc có câu: “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Đó là câu nói thể hiện ý chí hành động của bậc đại trượng phu. Vì thế có thể nói không ngoa rằng, Đài Loan là đáp số cuối cùng cho kết quả “trị quốc” của Trung Quốc. Khi chưa trị được Đài Loan thì việc “bình thiên hạ” chỉ là mơ mộng hão huyền. Bởi vì nếu chỉ có Đài Loan không thôi thì… ngay như Việt Nam 31 năm Pháp và Mỹ vẫn không thắng nổi mà người Trung Quốc vạch kế hoạch thắng VN có 31 ngày thôi thì Đài Loan, Trung Quốc sẽ đánh chiếm mấy ngày? Tại sao không vạch kế hoạch vĩ đại ấy, dù là trên giấy để có “thắng lợi tinh thần”? Câu trả lời hết sức đơn giản:
Thứ nhất: Đụng đến Đài Loan là đụng đến Mỹ. Mà đụng đến Mỹ thì ngay cả “con trời” hung hăng hiếu chiến nhất, hở một tý là đòi chém giết, dạy cho người này, người kia bài học cũng im hơi lặng tiếng, nói chi đến việc to gan soạn thảo kế hoạch giải phóng Đài Loan dù chỉ là tưởng tượng. “Một số học giả Trung Quốc có đầu óc lú lẫn” (Cách gọi của Đại tá Đới Húc và nhà báo Tôn Dũng-Trung Quốc) không tiếc lời dạy dỗ các nước láng giềng trong khu vực mà nói đến Mỹ cũng uốn lưỡi hàng chục lần nữa là.
Giới lãnh đạo Trung Quốc thì họ tự ru ngủ mình bằng “phép thắng lợi tinh thần”, nghĩa là thế giới chỉ công nhận một nước Trung Hoa đấy thôi và Đài Loan cũng “không dám” tuyên bố độc lập cơ mà. Nhưng Đài Loan cần cóc gì tuyên bố độc lập hay không độc lập. Chỉ cần biết đó là một hòn đảo tự do có Tổng thống, chính phủ riêng không phụ thuộc bất cứ gì vô Đại Lục. Máy bay, tàu chiến của Trung Hoa Đại lục cứ đi vào không phận và hải phận của Đài Loan xem…
Thứ hai: Hiện tại Trung Quốc bằng thực lực hiện có không dám chắc là thu hồi được Đài Loan (dù không có Mỹ), huống chi có Mỹ. Thật vậy, dù Trung Quốc có hàng ngàn máy bay nhưng số máy bay có khả năng bay qua eo biển để tác chiến ở Đài Loan rồi quay về (vì hết nhiên liệu) thì chỉ chừng vài chục chiếc mà cũng chỉ tác chiến trong chừng vài phút thôi. Cho nên ưu thế về không quân Đài Loan hơn hẳn Đại Lục. Khi không có không quân hỗ trợ thì dùng phương án đổ bộ đánh chiếm là quá mạo hiểm cho hàng vạn tính mạng binh sỹ. Tuy Trung Quốc rất mạnh về tên lửa, họ đã triển khai hàng ngàn quả tên lửa nhằm vào Đài Loan nhưng nếu chỉ dùng bằng tên lửa cũng chẳng giải quyết được gì.
Như vậy, không cần so sánh chi li từng loại VKTB của Mỹ và Trung Quốc chỉ cần nhìn vào Đài Loan, thậm chí ngay cả Philipin cũng có thể hiểu ai mạnh. Chừng nào Nghị quyết của Đảng Cộng Sản Trung Quốc có đoạn: “… Chậm nhất tháng X năm Z phải thống nhất Đài Loan…” (như nghị quyết của Đảng Cợng Sản Việt Nam về giải phóng miền Nam thống nhất đất nước vậy) thì thế giới mới tin Trung Quốc mạnh bằng Mỹ, không sợ Mỹ.
Đến đây một câu hỏi đặt ra là khi nào thì Trung Quốc thực sự khiến Mỹ lo lắng, bất an như đã từng với Liên Xô trước đây? Không biết, nhưng hiện giờ thì chắc chắn rõ ràng là chưa. Trung Quốc không phải là Liên Xô. Về quân sự Trung Quốc đang sợ Mỹ.
Hệ quả khu vực
Mỹ xỏ lá thật. Dùng Đài Loan như một khúc xương chặn họng Trung Quốc khiến Trung Quốc khạc cũng không được mà nuốt cũng không trôi. Vị trí địa chính trị, quân sự của Đài Loan lại cực kỳ quan trọng nó án ngữ trước mặt Trung Quốc, vậy nên Trung Quốc phải tìm đường khác để ra biển là tất yếu. Thông cảm với Trung Quốc ư? Đạo đời là phải thế, nhưng tình cảm và thái độ của Trung Quốc với Đài Loan như nào thì Việt Nam đối với Hoàng Sa như thế ấy.
Tìm đường ra lối khác thì động đến các nước trong khu vực, vậy nên nếu Trung Quốc cậy thế nước lớn, bắt nạt, chèn ép, thậm chí đe dọa dùng vũ lực thì họ sẽ kết bạn với Mỹ. Logic là vậy. Nếu như Trung Quốc bán được Hồng Công và Macau cho nước ngoài thì Việt Nam cũng có thể cho nước ngoài thuê, thậm chí bán (kiểu như Hồng Công vậy) cái Cam Ranh hoặc bất cứ đâu vì lợi ích và an ninh quốc gia chứ sao. Còn cho ai thuê, bán cho ai thì dân đen cũng hiểu.
Điều đó xảy ra thì Trung Quốc được gì? Được thêm nhiều “cái Đài Loan” nữa là điều không tránh khỏi. Tính toán của Mỹ cao kiến thật. Bái phục, bái phục.
Trung Quốc phải tỉnh táo trước âm mưu của Mỹ.
Khi bạn đến nhà chơi, chủ nhà đều nói: “ Bạn hãy tự nhiên cứ coi nhà mình như nhà của bạn”. Hãy đối xử với các nước nhỏ láng giềng trong khu vực như người bạn chân chính, Trung Quốc sẽ có tất cả. Đối với Việt Nam chẳng hạn, Việt Nam luôn trọng ân nghĩa, uống nước nhớ nguồn, Việt Nam có được thống nhất hôm nay cũng nhờ rất lớn mồ hôi, công sức của người dân Trung Quốc. Biển Việt Nam hẹp nhưng tấm lòng Việt Nam luôn rộng với bạn bè.
Tiếc thay, tiếc thay…
Lê Ngọc Thống
Chiến tranh thế giới thứ III: Lịch sử đứng đầu thế giới của Mỹ 130 năm qua
Lịch sử đứng đầu thế giới của Mỹ 130 năm qua :
là chặn đường đấu tranh tiêu diệt các đối thủ hạng nhì của thế giới , những quốc gia giàu mạnh đứng nhì thế giới mà muốn dành vị trí đứng nhất của Mỹ đều bị Mỹ đánh cho suy yếu ,vỡ ra từng mảnh.
1) Từ năm 1880 GDP Mỹ vượt qua Anh ,và đứng nhất thế giới .
Đến 2010 Mỹ đứng nhất đã được 130 năm .
2) 1918 chiến tranh thế giới thứ I nổ ra : (tiêu nước Anh đang hạng nhì thế giới)
Mỹ xúi Đức (Đức hạng tư thế giới) và Áo đánh Anh và Pháp ,gây nên chiến tranh thế giới thứ nhất I . Sau chiến tranh thế giới thứ I , Anh suy yếu , Nước Nga ngôi lên đứng nhì thế giới .
3) 1939 chiến tranh thế giới thứ II nổ ra : (tiêu nước Nga đang hạng nhì thế giới)
Mỹ xúi Đức đánh Nga , gây nên chiến tranh thế giới thứ II . Sau chiến tranh thế giới thứ II , Nga suy yếu , Nước Trung Quốc ngôi lên đứng nhì thế giới dưới sự lãnh đạo của Tưởng Giới Thạch đi theo con đường Tư Bản Chủ Nghĩa.
4) thập niên 1950 cộng sản hóa Trung Quốc : (tiêu nước Trung Quốc đang hạng nhì thế giới).
Mỹ đưa bom nguyên tử cho Mao Trạch Đông , giúp Mao đánh bại Tưởng Giới Thạch , cộng sản hóa toàn nước Trung Quốc , gây nên 1 Trung Quốc kiệt quệ về kinh tế . Trung Quốc cộng sản suy yếu . Liên Xô gượng dậy sau thế chiến , ngôi lên đứng nhì thế giới .
5) 1991 Mỹ đánh Liên Xô vỡ ra từng mảnh: (tiêu nước Liên Xô đang hạng nhì thế giới)
Lần đầu tiên Mỹ diệt 1 quốc gia hạng nhì , mà không cần dùng đến hành động quân sự ( như Tổng Thống Kennedy tuyên bố : muốn diệt Cộng Sản ,không cần tốn 1 viên đạn ). Mỹ dùng chiến tranh kinh tế để tiêu diệt Liên Xô vỡ ra từng mảnh . Nước Trung Quốc ngôi lên đứng nhì thế giới .
6) 2010 đến 2020 Mỹ đánh Trung Quốc vỡ ra từng mảnh: (tiêu nước Trung Quốc đang hạng nhì thế giới).
**********************
Tại sao Mỹ phải đánh Trung Quốc vỡ ra từng mảnh trong 10 năm tới ?
Theo các nhà phân tích : năm 2020 nếu Trung Quốc vẫn duy trì được đà phát triển như hiện nay ,GDP Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ ,và đứng nhất thế giới .
Nếu Mỹ không đánh gục Trung Quốc trước năm 2020 ,thì Mỹ sẽ xuống vị trí thứ hai , Mỹ sẽ chịu kiếp Quốc Gia hạng hai ,như các bạn đã thấy kiếp quốc gia hạng hai như Trung Quốc ,Liên Xô ,…. Chẳng nước nào coi trọng , nói chẳng ai nghe , đồng tiền chẳng ai thèm xài , dân nghèo ,nước lạc hậu , …Vì bị nước hạng nhất (Mỹ) dùng sức mạnh kinh tế ,quân sự ,chính trị vượt trội :quật qua ,quật lại , nắm đầu quay như con dế như sau:
· Dùng sức mạnh đồng USD: chuyển USD vào nhiều thì hình thành bong bóng tài sản ,đợi giá thật cao bán sạch , rút USD ra thật nhanh làm bể bong bóng ,gây khủng hoảng kinh tế .( khủng hoảng kinh tế thế giới 2008 – thị trường chứng khoán Trung Quốc và Nga giảm giá trị 4 lần , 4 đồng còn 1 đồng) .
· 8-2008 Mỹ ra lệnh cho Georgia đánh 2 vùng li khai , cho Nga tham chiến , để Nga không được Georgia ủng hộ vào WTO . Nga đứng trước tương lai chậm được vào WTO trong nhiều năm ,làm các nhà đầu tư rút vốn khỏi nước Nga , Stock Nga rớt 4 lần .
Nếu Mỹ đánh vỡ được Trung Quốc ra từng mảnh ,thì Mỹ sẽ giữ được vì trí quốc gia hạng nhất cả 100 năm nữa . Vì không còn nước nào dành vị trí nhất thế giới với Mỹ:
Ø Trung Quốc bị nội loạn vỡ ra, Tây Tạng và 1 vài tỉnh tách ra ,làm cho diện tích Trung Quốc chỉ còn 1/2 của Mỹ , Mỹ sẽ kềm kẹp Trung quốc giống như kềm kẹp kinh tế Nga bây giờ ,không cho phát triển .
Ø Quốc gia hạng ba là Ấn Độ có dân số gấp 3 lần Mỹ ,nhưng có diện tích 1/2 của Mỹ ,và là xứ nhiệt đới nóng bức không thuận lợi cho những người sử dụng trí não nhiều ,nên sẽ thiếu nhân tài để phát triển quốc gia . Nên cả 100 năm nữa Ấn Độ mới đe dọa vị trí đứng nhất của Mỹ.
Ø Còn Nga thì diện tích lớn hơn Mỹ 1 ít mà không hữu dụng ,quanh năm tuyết phủ . Dân số phân nửa Mỹ . Nên không bao giờ qua mặt Mỹ được .
Ø Brazil thì còn thua Ấn Độ nữa ….
Nếu Mỹ đánh vỡ Trung Quốc ,Mỹ được 100 năm vinh quang, hoặc mãi mãi đứng nhất thế giới nữa .
Nếu Mỹ không đánh Trung Quốc ,Mỹ chỉ còn 10 năm vinh quang . Sau đó như Anh, Pháp bây giờ ,phải ôm chân Mỹ cùng hưởng giàu sang . Chống Mỹ thì nghèo đói như Nga ,Trung Quốc . Nghĩa là Mỹ phải ôm chân quốc gia đứng nhất là Trung Quốc , Trung Quốc nói gì cũng phải nghe .
Vậy chỉ còn con đường duy nhất là Mỹ phải đánh Trung quốc trong 10 năm tới .
***************
Trước tiên Mỹ đánh Trung Quốc bằng kinh tế và bằng chính trị (giống như đánh vỡ Liên Xô năm 1991) như sau :
· Mỹ tố Trung Quốc là "nước thao túng tiền tệ" , tạo cớ để Mỹ đánh thuế nhập khẩu lên hàng Trung Quốc 30 % chỉ trong 6 tháng. Tất cả các hãng Trung Quốc sẽ phá sản ,vì nền sản xuất Trung Quốc tồn tại chính yếu dựa vào thị trường tiêu thụ Mỹ . Không bán được hàng ,tất cả các hãng Trung Quốc sẽ phá sản . Còn Mỹ mua hàng các nước khác mắc hơn 10 % không sao cả.
· Mỹ tố Trung Quốc giữ giá trị đồng tiền thấp ,để tạo ra phong trào trên toàn cầu áp thuế chống bán phá giá lên hàng Trung Quốc , để hàng Trung Quốc khó tiêu thụ trên toàn thế giới .
· Áp thuế phá giá 30 % lên từng ngành hàng của Trung Quốc thay phiên nhau,gây phá sản lần lượt từng ngành sản xuất của Trung Quốc.
· Nếu Trung Quốc nghe lời Mỹ tăng giá trị đồng tiền so với USD, thì Mỹ sẽ nâng giá đồng USD vừa đủ cho kinh tế Mỹ phát triển ổn định ,còn đồng tiền Trung Quốc tăng giá vượt qua tốc độ tăng của USD sẽ ngăn cản sự tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc ,kinh tế Trung Quốc sẽ đi xuống ,các nhà đầu tư sẽ rút ra khỏi Trung Quốc , Trung Quốc sẽ gặp khủng hoảng .( Như khủng hoảng kinh tế Trung Quốc năm 2008, Stock Trung Quốc xuống 4 lần)
· Còn nếu Trung Quốc hạ giá đồng tiền so với USD . Các nhà đầu tư Mỹ sẽ rút đầu tư ra khỏi Trung Quốc ,vì đầu tư vào nơi có đồng tiền xuống giá sẽ lỗ , gây khủng hoảng kinh tế Trung Quốc .
· Mỹ đánh Iran ,mượn cớ chiến tranh cản đường vận chuyển dầu đến Trung Quốc trong 6 tháng , nền kinh tế Trung Quốc sẽ phá sản vì không có dầu để sản xuất ,để công nhân di chuyển đến sở làm , hãng xưởng sẽ phá sản hàng loạt .
· Ra lệnh cho các nước có mâu thuẫn biên giới với Trung Quốc,kiếm chuyện cho Trung Quốc tấn công (giống như Nga tấn công Georgia) . Mỹ tố Trung Quốc chiếm nước khác bất hợp pháp ,tuyên bố cấm vận Trung Quốc , kinh tế Trung Quốc tan hoang.
· V…v……….
**************************
Chiến tranh thế giới thứ III :
Nếu đánh bằng kinh tế mà Trung Quốc chưa vỡ ,thì bắt buộc Mỹ phải đánh bằng nước cờ cuối cùng ,đánh bằng quân sự :
Mỹ đánh Irắc để có nguồn cung cấp dầu bảo đảm, trong lúc chiến sự xảy ra giữa Mỹ với Trung Quốc . Mỹ đánh Afghanistan để đưa quân Mỹ sát biên giới Trung Quốc . Mỹ bán và dàn trận các tên lửa chống hỏa tiễn SM3 khắp Trung Đông, để bảo vệ các mỏ dầu chống hỏa tiễn Trung Quốc , bảo đảm nguồn cung cấp dầu. Bán hỏa tiễn SM3 cho các nước có biên giới giáp Trung Quốc , kể cả Việt Nam nếu chịu đứng chung chiến tuyến với Mỹ đánh Trung Quốc . Mỹ thuê căn cứ Manas ở Kyrgyzstan giáp biên giới phía Tây của Trung Quốc. Mỹ đặt căn cứ quân sự trên đảo của Tây Ban Nha gần Venezuela ,nhầm cản Venezuela vận chuyển dầu cứu Trung Quốc . Mỹ triễn khai máy bay 747 trang bị vũ khí Laser ,bắn hạ các hỏa tiễn nguyên tử của Trung Quốc bắn lên.
Mỹ sẽ ra lệnh cho các quốc gia đệ tử Mỹ , xung quanh Trung Quốc ,khiêu khích cho Trung Quốc ra tay, ví dụ như :
Đài Loan bắn chìm 1 chiếc tàu của Trung Quốc .Việt Nam tấn chiếm lại Hoàng Sa Trường Sa. Nhật đánh chiếm mỏ dầu của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp. Ấn Độ đánh Trung Quốc trên biên giới Ấn Hoa tố Trung Quốc xâm phạm biên giới. Tạo điều kiện cho Bắc Hàn bắn chìm 1 tàu chiến Mỹ , Mỹ đánh chiếm Bắc Hàn ,Trung Quốc tham chiến. v.v….… Mỹ mượn cớ đó cùng với các nước đánh Trung Quốc tứ phía. Kể cả đánh bằng nguyên tử.
§ Phía Đông Bắc có Nhật , Nam Triều Tiên .
§ Phía Đông có Đài Loan.
§ Phía Đông Nam có Philipines , Thái lan ,có thể có Việt Nam vì Việt Nam cần chiếm lại Hoàng Sa ,Trường Sa . Mỹ đang ve vãng Việt Nam và Miến Điện .
§ Phía Nam có Ấn Độ .
§ Phía Tây có quân đội Mỹ và NATO ở Afghanistan. Trung Quốc bắn vào quân Mỹ ở Afghanistan sẽ trúng quân NATO , Các nước NATO cùng nhau tấn công Trung Quốc .
Kết quả nước Trung Quốc tan hoang ,vỡ ra từng mảnh vụng , mỗi nước chiếm 1 miếng , Việt Nam chiếm 1 miếng , Nhật chiếm 1 miếng , Ấn Độ chiếm 1 miếng , Tây tạng độc lập , hình thành nhiều quốc gia theo sau sự mâu thuẫn giữa các tôn giáo , các dân tộc thiểu số với Cộng Sản như : quốc gia Hồi Giáo , quốc gia Thiên Chúa Giáo , các quốc gia của các dân tộc thiểu số : Duy Ngô Nhỉ, Quảng Đông ,Tiều ,Quang Thoại,.…
Nam Hàn thống nhất Nam Bắc Hàn.
Việt Nam sẽ giống như các nước Đông Âu : Ba Lan , Rumani,… .sau 1991.
Giải phóng Iran ,Venezuela, Cuba , Việt Nam , Bắc Hàn , Miến Điện ,… sẽ được bầu cử tự do giống như Irac ,có sự kiểm tra của Liên Hiệp Quốc .
Tất cả các quốc gia trên thế giới đều nằm trong lòng bàn tay của Mỹ , Mỹ muốn nước đó sống thì sống ,mà muốn chết thì chết .
Hy vọng rằng sẽ không có thế chiến thứ III , mà Trung Quốc vẫn vỡ ra , đó là ước mong lớn nhất của những nhà lãnh đạo Mỹ .
****************************** *******************
Tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam?
Trong cuộc chiến Việt Nam , Mỹ là người chiến thắng .
Vì mục đích của việc Mỹ đổ quân vào Việt Nam là nhằm ngăn cản Trung Quốc chiếm Đông Nam Á sáp nhập vào Trung Quốc ,đưa Trung Quốc thành quốc qia đứng nhất thế giới , Trung Quốc sẽ dành chức Đế Quốc của Mỹ .
Sau khi Mỹ âm thầm giao Việt Nam cho Liên Xô (Việt Nam muốn đánh với Mỹ phải cần vũ khí Liên Xô ,nên Việt Nam sẽ dựa hẳn vào Liên Xô ) . Mỹ an tâm là Trung Quốc không thể chiếm Đông Nam Á sáp nhập vào Trung Quốc . Trung Quốc muốn chiếm Đông Nam Á thì phải chiếm Việt Nam trước đã ,phải đánh nhau với Liên Xô ( Trung Quốc đánh với Liên Xô trên chiến trường Việt Nam năm 1979).
Liên Xô đóng quân ở Cam Ranh-Việt Nam cùng với Mỹ đóng quân ở căn cứ SUBIC-Philippines ngăn cản Trung Quốc chiếm Đông Nam Á , thực hiện chủ nghĩa Đại Hán.
Mục đích của Mỹ đã đạt nên Mỹ rút đi năm 1973 . chức Đế Quốc của Mỹ đứng nhất thế giới vẫn còn giữ được cho đến ngày nay .
CLINTON DO- 25 feb 2010
là chặn đường đấu tranh tiêu diệt các đối thủ hạng nhì của thế giới , những quốc gia giàu mạnh đứng nhì thế giới mà muốn dành vị trí đứng nhất của Mỹ đều bị Mỹ đánh cho suy yếu ,vỡ ra từng mảnh.
1) Từ năm 1880 GDP Mỹ vượt qua Anh ,và đứng nhất thế giới .
Đến 2010 Mỹ đứng nhất đã được 130 năm .
2) 1918 chiến tranh thế giới thứ I nổ ra : (tiêu nước Anh đang hạng nhì thế giới)
Mỹ xúi Đức (Đức hạng tư thế giới) và Áo đánh Anh và Pháp ,gây nên chiến tranh thế giới thứ nhất I . Sau chiến tranh thế giới thứ I , Anh suy yếu , Nước Nga ngôi lên đứng nhì thế giới .
3) 1939 chiến tranh thế giới thứ II nổ ra : (tiêu nước Nga đang hạng nhì thế giới)
Mỹ xúi Đức đánh Nga , gây nên chiến tranh thế giới thứ II . Sau chiến tranh thế giới thứ II , Nga suy yếu , Nước Trung Quốc ngôi lên đứng nhì thế giới dưới sự lãnh đạo của Tưởng Giới Thạch đi theo con đường Tư Bản Chủ Nghĩa.
4) thập niên 1950 cộng sản hóa Trung Quốc : (tiêu nước Trung Quốc đang hạng nhì thế giới).
Mỹ đưa bom nguyên tử cho Mao Trạch Đông , giúp Mao đánh bại Tưởng Giới Thạch , cộng sản hóa toàn nước Trung Quốc , gây nên 1 Trung Quốc kiệt quệ về kinh tế . Trung Quốc cộng sản suy yếu . Liên Xô gượng dậy sau thế chiến , ngôi lên đứng nhì thế giới .
5) 1991 Mỹ đánh Liên Xô vỡ ra từng mảnh: (tiêu nước Liên Xô đang hạng nhì thế giới)
Lần đầu tiên Mỹ diệt 1 quốc gia hạng nhì , mà không cần dùng đến hành động quân sự ( như Tổng Thống Kennedy tuyên bố : muốn diệt Cộng Sản ,không cần tốn 1 viên đạn ). Mỹ dùng chiến tranh kinh tế để tiêu diệt Liên Xô vỡ ra từng mảnh . Nước Trung Quốc ngôi lên đứng nhì thế giới .
6) 2010 đến 2020 Mỹ đánh Trung Quốc vỡ ra từng mảnh: (tiêu nước Trung Quốc đang hạng nhì thế giới).
**********************
Tại sao Mỹ phải đánh Trung Quốc vỡ ra từng mảnh trong 10 năm tới ?
Theo các nhà phân tích : năm 2020 nếu Trung Quốc vẫn duy trì được đà phát triển như hiện nay ,GDP Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ ,và đứng nhất thế giới .
Nếu Mỹ không đánh gục Trung Quốc trước năm 2020 ,thì Mỹ sẽ xuống vị trí thứ hai , Mỹ sẽ chịu kiếp Quốc Gia hạng hai ,như các bạn đã thấy kiếp quốc gia hạng hai như Trung Quốc ,Liên Xô ,…. Chẳng nước nào coi trọng , nói chẳng ai nghe , đồng tiền chẳng ai thèm xài , dân nghèo ,nước lạc hậu , …Vì bị nước hạng nhất (Mỹ) dùng sức mạnh kinh tế ,quân sự ,chính trị vượt trội :quật qua ,quật lại , nắm đầu quay như con dế như sau:
· Dùng sức mạnh đồng USD: chuyển USD vào nhiều thì hình thành bong bóng tài sản ,đợi giá thật cao bán sạch , rút USD ra thật nhanh làm bể bong bóng ,gây khủng hoảng kinh tế .( khủng hoảng kinh tế thế giới 2008 – thị trường chứng khoán Trung Quốc và Nga giảm giá trị 4 lần , 4 đồng còn 1 đồng) .
· 8-2008 Mỹ ra lệnh cho Georgia đánh 2 vùng li khai , cho Nga tham chiến , để Nga không được Georgia ủng hộ vào WTO . Nga đứng trước tương lai chậm được vào WTO trong nhiều năm ,làm các nhà đầu tư rút vốn khỏi nước Nga , Stock Nga rớt 4 lần .
Nếu Mỹ đánh vỡ được Trung Quốc ra từng mảnh ,thì Mỹ sẽ giữ được vì trí quốc gia hạng nhất cả 100 năm nữa . Vì không còn nước nào dành vị trí nhất thế giới với Mỹ:
Ø Trung Quốc bị nội loạn vỡ ra, Tây Tạng và 1 vài tỉnh tách ra ,làm cho diện tích Trung Quốc chỉ còn 1/2 của Mỹ , Mỹ sẽ kềm kẹp Trung quốc giống như kềm kẹp kinh tế Nga bây giờ ,không cho phát triển .
Ø Quốc gia hạng ba là Ấn Độ có dân số gấp 3 lần Mỹ ,nhưng có diện tích 1/2 của Mỹ ,và là xứ nhiệt đới nóng bức không thuận lợi cho những người sử dụng trí não nhiều ,nên sẽ thiếu nhân tài để phát triển quốc gia . Nên cả 100 năm nữa Ấn Độ mới đe dọa vị trí đứng nhất của Mỹ.
Ø Còn Nga thì diện tích lớn hơn Mỹ 1 ít mà không hữu dụng ,quanh năm tuyết phủ . Dân số phân nửa Mỹ . Nên không bao giờ qua mặt Mỹ được .
Ø Brazil thì còn thua Ấn Độ nữa ….
Nếu Mỹ đánh vỡ Trung Quốc ,Mỹ được 100 năm vinh quang, hoặc mãi mãi đứng nhất thế giới nữa .
Nếu Mỹ không đánh Trung Quốc ,Mỹ chỉ còn 10 năm vinh quang . Sau đó như Anh, Pháp bây giờ ,phải ôm chân Mỹ cùng hưởng giàu sang . Chống Mỹ thì nghèo đói như Nga ,Trung Quốc . Nghĩa là Mỹ phải ôm chân quốc gia đứng nhất là Trung Quốc , Trung Quốc nói gì cũng phải nghe .
Vậy chỉ còn con đường duy nhất là Mỹ phải đánh Trung quốc trong 10 năm tới .
***************
Trước tiên Mỹ đánh Trung Quốc bằng kinh tế và bằng chính trị (giống như đánh vỡ Liên Xô năm 1991) như sau :
· Mỹ tố Trung Quốc là "nước thao túng tiền tệ" , tạo cớ để Mỹ đánh thuế nhập khẩu lên hàng Trung Quốc 30 % chỉ trong 6 tháng. Tất cả các hãng Trung Quốc sẽ phá sản ,vì nền sản xuất Trung Quốc tồn tại chính yếu dựa vào thị trường tiêu thụ Mỹ . Không bán được hàng ,tất cả các hãng Trung Quốc sẽ phá sản . Còn Mỹ mua hàng các nước khác mắc hơn 10 % không sao cả.
· Mỹ tố Trung Quốc giữ giá trị đồng tiền thấp ,để tạo ra phong trào trên toàn cầu áp thuế chống bán phá giá lên hàng Trung Quốc , để hàng Trung Quốc khó tiêu thụ trên toàn thế giới .
· Áp thuế phá giá 30 % lên từng ngành hàng của Trung Quốc thay phiên nhau,gây phá sản lần lượt từng ngành sản xuất của Trung Quốc.
· Nếu Trung Quốc nghe lời Mỹ tăng giá trị đồng tiền so với USD, thì Mỹ sẽ nâng giá đồng USD vừa đủ cho kinh tế Mỹ phát triển ổn định ,còn đồng tiền Trung Quốc tăng giá vượt qua tốc độ tăng của USD sẽ ngăn cản sự tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc ,kinh tế Trung Quốc sẽ đi xuống ,các nhà đầu tư sẽ rút ra khỏi Trung Quốc , Trung Quốc sẽ gặp khủng hoảng .( Như khủng hoảng kinh tế Trung Quốc năm 2008, Stock Trung Quốc xuống 4 lần)
· Còn nếu Trung Quốc hạ giá đồng tiền so với USD . Các nhà đầu tư Mỹ sẽ rút đầu tư ra khỏi Trung Quốc ,vì đầu tư vào nơi có đồng tiền xuống giá sẽ lỗ , gây khủng hoảng kinh tế Trung Quốc .
· Mỹ đánh Iran ,mượn cớ chiến tranh cản đường vận chuyển dầu đến Trung Quốc trong 6 tháng , nền kinh tế Trung Quốc sẽ phá sản vì không có dầu để sản xuất ,để công nhân di chuyển đến sở làm , hãng xưởng sẽ phá sản hàng loạt .
· Ra lệnh cho các nước có mâu thuẫn biên giới với Trung Quốc,kiếm chuyện cho Trung Quốc tấn công (giống như Nga tấn công Georgia) . Mỹ tố Trung Quốc chiếm nước khác bất hợp pháp ,tuyên bố cấm vận Trung Quốc , kinh tế Trung Quốc tan hoang.
· V…v……….
**************************
Chiến tranh thế giới thứ III :
Nếu đánh bằng kinh tế mà Trung Quốc chưa vỡ ,thì bắt buộc Mỹ phải đánh bằng nước cờ cuối cùng ,đánh bằng quân sự :
Mỹ đánh Irắc để có nguồn cung cấp dầu bảo đảm, trong lúc chiến sự xảy ra giữa Mỹ với Trung Quốc . Mỹ đánh Afghanistan để đưa quân Mỹ sát biên giới Trung Quốc . Mỹ bán và dàn trận các tên lửa chống hỏa tiễn SM3 khắp Trung Đông, để bảo vệ các mỏ dầu chống hỏa tiễn Trung Quốc , bảo đảm nguồn cung cấp dầu. Bán hỏa tiễn SM3 cho các nước có biên giới giáp Trung Quốc , kể cả Việt Nam nếu chịu đứng chung chiến tuyến với Mỹ đánh Trung Quốc . Mỹ thuê căn cứ Manas ở Kyrgyzstan giáp biên giới phía Tây của Trung Quốc. Mỹ đặt căn cứ quân sự trên đảo của Tây Ban Nha gần Venezuela ,nhầm cản Venezuela vận chuyển dầu cứu Trung Quốc . Mỹ triễn khai máy bay 747 trang bị vũ khí Laser ,bắn hạ các hỏa tiễn nguyên tử của Trung Quốc bắn lên.
Mỹ sẽ ra lệnh cho các quốc gia đệ tử Mỹ , xung quanh Trung Quốc ,khiêu khích cho Trung Quốc ra tay, ví dụ như :
Đài Loan bắn chìm 1 chiếc tàu của Trung Quốc .Việt Nam tấn chiếm lại Hoàng Sa Trường Sa. Nhật đánh chiếm mỏ dầu của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp. Ấn Độ đánh Trung Quốc trên biên giới Ấn Hoa tố Trung Quốc xâm phạm biên giới. Tạo điều kiện cho Bắc Hàn bắn chìm 1 tàu chiến Mỹ , Mỹ đánh chiếm Bắc Hàn ,Trung Quốc tham chiến. v.v….… Mỹ mượn cớ đó cùng với các nước đánh Trung Quốc tứ phía. Kể cả đánh bằng nguyên tử.
§ Phía Đông Bắc có Nhật , Nam Triều Tiên .
§ Phía Đông có Đài Loan.
§ Phía Đông Nam có Philipines , Thái lan ,có thể có Việt Nam vì Việt Nam cần chiếm lại Hoàng Sa ,Trường Sa . Mỹ đang ve vãng Việt Nam và Miến Điện .
§ Phía Nam có Ấn Độ .
§ Phía Tây có quân đội Mỹ và NATO ở Afghanistan. Trung Quốc bắn vào quân Mỹ ở Afghanistan sẽ trúng quân NATO , Các nước NATO cùng nhau tấn công Trung Quốc .
Kết quả nước Trung Quốc tan hoang ,vỡ ra từng mảnh vụng , mỗi nước chiếm 1 miếng , Việt Nam chiếm 1 miếng , Nhật chiếm 1 miếng , Ấn Độ chiếm 1 miếng , Tây tạng độc lập , hình thành nhiều quốc gia theo sau sự mâu thuẫn giữa các tôn giáo , các dân tộc thiểu số với Cộng Sản như : quốc gia Hồi Giáo , quốc gia Thiên Chúa Giáo , các quốc gia của các dân tộc thiểu số : Duy Ngô Nhỉ, Quảng Đông ,Tiều ,Quang Thoại,.…
Nam Hàn thống nhất Nam Bắc Hàn.
Việt Nam sẽ giống như các nước Đông Âu : Ba Lan , Rumani,… .sau 1991.
Giải phóng Iran ,Venezuela, Cuba , Việt Nam , Bắc Hàn , Miến Điện ,… sẽ được bầu cử tự do giống như Irac ,có sự kiểm tra của Liên Hiệp Quốc .
Tất cả các quốc gia trên thế giới đều nằm trong lòng bàn tay của Mỹ , Mỹ muốn nước đó sống thì sống ,mà muốn chết thì chết .
Hy vọng rằng sẽ không có thế chiến thứ III , mà Trung Quốc vẫn vỡ ra , đó là ước mong lớn nhất của những nhà lãnh đạo Mỹ .
****************************** *******************
Tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam?
Trong cuộc chiến Việt Nam , Mỹ là người chiến thắng .
Vì mục đích của việc Mỹ đổ quân vào Việt Nam là nhằm ngăn cản Trung Quốc chiếm Đông Nam Á sáp nhập vào Trung Quốc ,đưa Trung Quốc thành quốc qia đứng nhất thế giới , Trung Quốc sẽ dành chức Đế Quốc của Mỹ .
Sau khi Mỹ âm thầm giao Việt Nam cho Liên Xô (Việt Nam muốn đánh với Mỹ phải cần vũ khí Liên Xô ,nên Việt Nam sẽ dựa hẳn vào Liên Xô ) . Mỹ an tâm là Trung Quốc không thể chiếm Đông Nam Á sáp nhập vào Trung Quốc . Trung Quốc muốn chiếm Đông Nam Á thì phải chiếm Việt Nam trước đã ,phải đánh nhau với Liên Xô ( Trung Quốc đánh với Liên Xô trên chiến trường Việt Nam năm 1979).
Liên Xô đóng quân ở Cam Ranh-Việt Nam cùng với Mỹ đóng quân ở căn cứ SUBIC-Philippines ngăn cản Trung Quốc chiếm Đông Nam Á , thực hiện chủ nghĩa Đại Hán.
Mục đích của Mỹ đã đạt nên Mỹ rút đi năm 1973 . chức Đế Quốc của Mỹ đứng nhất thế giới vẫn còn giữ được cho đến ngày nay .
CLINTON DO- 25 feb 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
