Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Thế giới Anglo-Saxon hợp lực triệt hạ Trung Quốc

Nhiều tác giả kể lể về những thành công của Trung Quốc trong lĩnh vực kinh tế, xây dựng quân đội, những thành tựu chinh phục khoảng không vũ trụ, nhưng ít nói đến sự dễ bị tổn thương chiến lược của Trung Quốc.

Bài viết trình bày quan điểm của tác giả Nga, có tính tham khảo, không nhất thiết là quan điểm của VietnamDefence.

Trung Quốc rất giống với đế quốc Đức thời Đệ nhị và Đệ tam đế chế - kinh tế và sức mạnh quân sự cất cánh nhanh chóng, đi kèm đồng thời với tính dễ bị tổn thương. Kẻ thù tiềm tàng của Bắc Kinh là những quốc gia Anglo-Saxon - họ đã thiết lập xung quanh Trung Quốc một vành đai bao vây thật sự.

Click this bar to view the full image.



“Vòng vây” đối với Trung Quốc

- Từ hướng Tây, một “lò lửa” bất ổn được tạo ra - đó là sự hỗn loạn ở Afghanistan mà nay đang lan sang cả Pakistan. Giáp giới với vùng này là những khu vực bất ổn nhất của Trung Quốc là khu tự trị Tân Cương-Duy Ngô Nhĩ của người Hồi giáo và Tây Tạng.

Ở Kirgyzya cũng không bình yên, mới chỉ trong năm 2010 đã xảy ra một cuộc cách mạng và cuộc tàn sát giữa người Uzbek và người Kirgiz.

Với Ấn Độ, Trung Quốc có những tranh chấp biên giới, từng 2 lần leo thang thành những cuộc chiến tranh cục bộ, ngoài ra Delhi còn là kẻ thù của Islamabad, đồng minh của Bắc Kinh. Cả hai nước đang tăng cường lực lượng quân sự và hạ tầng ở biên giới.

Tình hình ở biên giới phía Tây của Trung Quốc còn thêm phần tồi tệ do sự hiện diện của các lực lượng tiến công của NATO và Mỹ ở Afghanistan, và Washington rõ ràng chẳng định rời khỏi đây.

- Biên giới phía Bắc Trung Quốc hiện thời là yên bình nhất. Trung Quốc thực hiện thành công quá trình bành trướng kinh tế ở Kazakhstan, Mông Cổ và Liên bang Nga. Giới tinh hoa chính trị của các nước này dù có lo ngại sự gia tăng sức mạnh của Trung Quốc, nhưng lại không muốn cắt đứt sự quan hệ hợp tác kinh tế cùng có lợi. Trung Quốc là thị trường lớn nhất đối với nguyên liệu từ các nước này - Con rồng vàng đang nuốt một số lượng lớn gỗ, nguồn năng lượng, kim loại...

Khối Anglo-Saxon cũng chẳng phản đối những chuyện làm phức tạp tình hình ở phía Bắc Trung Quốc - một cuộc cách mạng ở Kazakhstan, Liên bang Nga sẽ rất có lợi cho họ. Ngoài ra, họ còn muốn biến Moskva thành “sức mạnh xung kích” chống Trung Quốc, giống như chống Đức trong Thế chiến I và Thế chiến II.

Bắc Kinh hiểu rất rõ rằng, người ta muốn biến Moskva thành kẻ thù của họ, hơn nữa họ cũng không muốn đối đầu với Nga vì chẳng cần chiến tranh họ vẫn đang nhật được tất cả những nguồn tài nguyên từ Nga, cộng thêm là họ trút bỏ được một phần dân số “thừa”. Trung Quốc cần một “hậu phương” bình yên.

- Biên giới phía Đông: Nhật Bản, Hàn Quốc là những đồng minh quân sự của Mỹ, ở đó bố trí những căn cứ quân sự lớn của quân đội Mỹ.

Ngoài ra, người Anglo-Saxon đang nỗ lực thổi bùng chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên giữa Hàn Quốc và CHDCND Triều Tiên (Bắc Triều Tiên là đồng minh của Trung Quốc), điều sẽ gây khó khăn rất lớn cho vị thế của Trung Quốc. Thậm chí, họ có thể bị lôi cuốn vào cuộc chiến và chiếm đóng phía Bắc bán đảo Triều Tiên để ngăn Bình Nhưỡng sử dụng vũ khí hạt nhân ở ngay sát biên giới của họ.

Xung đột Nhật-Nga do quần đảo Kurils có khả năng nhỏ biến thành cuộc chiến tranh, điều cũng làm Washington vui mừng, nhưng sẽ không có lợi cho Trung Quốc, quốc gia đang cần sự bình yên ở miền Đông của Liên bang Nga, nơi cung cấp các nguồn tài nguyên.

Với Nhật, Trung Quốc cũng có tranh chấp lãnh thổ xung quanh quần đảo Senkaky (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) mà Nhật Bản chiếm từ tay Trung Quốc năm 1895.

Vấn đề Đài Loan - Trung Quốc hoàn toàn có cơ sở để coi Đài Loan là đất của Trung Quốc, và muốn tái thống nhất lãnh thổ Trung Quốc. Nhưng Đài Bắc là đồng minh quân sự của Mỹ và Nhật Bản, nên Trung Quốc hiện chưa thể giải quyết vấn đề bằng con đường quân sự. Giới tinh hoa Đài Loan là kẻ thù từ lâu của Bắc Kinh.

Việt Nam là địch thủ lâu đời của Trung Quốc mà họ từng giao chiến nhiều lần. Hiện nay, giới tinh hoa Việt Nam, sau khi mất đi đồng minh Liên Xô, đang xây dựng liên minh chiến lược với Ấn Độ. Hải quân Ấn Độ và Việt Nam từ năm 2000 tiến hành tập trân chung thường niên ở Biển Đông. Với sự giúp đỡ của Ấn Độ, Việt Nam đã khởi động chương trình hạt nhân.

Vì mục đích thực tế, người Việt Nam đã quên đi thù hận cũ để tìm kiếm liên minh với Mỹ, thậm chí đề nghị Mỹ hay các lực lượng quốc tế sử dụng căn cứ Cam Ranh, căn cứ cũ của Hải quân Liên Xô/Nga. Ngoài ra, Việt Nam cũng có tranh chấp lãnh thổ liên quan đến chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, dính líu đến tranh chấp lãnh thổ này không chỉ có Việt Nam và Trung Quốc mà cả Đài Loan, Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei.

Nghĩa là ở phía Đông, Trung Quốc hầu như không có bạn bè tin cậy, còn kẻ thù thì lùa đi không hết. Thậm chí, đồng minh của Bắc Kinh là CHDCND Triều Tiên cũng gây khó khăn cho Trung Quốc, vì Trung Quốc không cần một cuộc chiến trên bán đảo Triều Tiên.

Washington đã thiết lập cả một mặt trận ở phía Đông Trung Quốc - gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Việt Nam - hơn nữa tất cả các cường quốc này đều đang tiến hành một cuộc chạy đua vũ trang thực sự.

- Biên giới phía Nam cũng có thể đem đến cho Bắc Kinh cả đống vấn đề. Từ giữa thế kỷ XX, không hề có ổn định ở Myanmar, các bộ lạc thượng võ của người Karen đã lập ra ở phía Đông nước này “quốc gia” của mình (không được chính phủ trung ương Myanmar và cộng đồng thế giới công nhận), ở biên giới phía Bắc (với Trung Quốc) thêm 2 bộ tộc nữa là Shan và Kachin cũng đã lập ra các “quốc gia” của mình. Hiện nay, đang có sự trung lập giữa các “quốc gia” tự phong này và chính phủ trung ương, nhưng nếu khôn khéo kích động (Người Anglo-Saxon là bậc thầy có tiếng trong việc này với nhiều thế kỷ kinh nghiệm) có thể gây ra một đám cháy “ngon lành”.

Đang có nguy cơ nổ ra cuộc chiến tranh lớn giữa Thái Lan và Campuchia, mới trong tháng 2.2011, đã xảy ra đụng độ vũ trang vì tổ hợp đền thờ Preah Vihear. Ngoài ra, ở tỉnh miền Nam Thái Lan Pattani cũng tồn tại nguy cơ ly khai Hồi giáo và chiến tranh du kích. Mà vùng này nằm ngay sát eo biển Malacca, nơi có tới 70% lượng hàng nhập khẩu của Trung Quốc đi qua.

Indonesia, quần đảo gồm khoảng 17.000 hòn đảo, hàng chục dân tộc, nhưng toàn bộ quyền lực nắm trong tay “đảng Java” cũng ó nguy cơ mất ổn định. Indonesia có nguy cơ tan vỡ: ở tỉnh Aceh, Phong trào Tự do cho Aceh đòi hỏi chính quyền trung ương để lại cho tỉnh này 95% nguồn thu từ khai thác dầu lửa và khí đốt (hiện họ để lại 70%) hay là nền độc lập; các phần tử ly khai ở Tây Papua đòi sự độc lập lớn hơn - đi qua hải phận Indonesia là cả eo biển Malacca và tuyến đường biển từ Australia (than, quặng sắt) sang Trung Quốc.

Vì thế, Indonesia có nguy cơ phân rã thành hàng chục “quốc gia” nữa với cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn mà nó sẽ làm tê liệt giao thông đường biển tại khu vực có tầm quan trọng chiến lược đối với Trung Quốc này.

Nguy cơ của chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo đụng chạm không chỉ Thái Lan, Indonesia, mà cả Malaysia (hận thù dân tộc giữa người Hoa và người Malay ở Malaysia cũng làm tình hình trầm trọng thêm), Philippines. Thậm chí còn có cả kịch bản thành lập một “Tân Khaliphat Hồi giáo” trên lãnh thổ Indonesia, Malaysia, Brunei, Singapore, miền Nam Philippines, Thái Lan và Myanmar.

Tất cả những điều đó đang tạo ra mối đe dọa đối với Trung Quốc từ các đường biên giới phía Nam, tạo ra nguy cơ xung đột giữa Trung Quốc và thế giới Hồi giáo.

Xung đột của Trung Quốc với thế giới Hồi giáo sẽ buộc Trung Quốc phải chiến đấu trên cả 2 mặt trận phía Tây và phía Nam.

Australia cũng là chư hầu trung thành của London và Washington.

Click this bar to view the full image.


Sự tương đồng tình thế của đế quốc Đức và Trung Quốc

Trung Quốc, giống như nước Đức, bị bao vây và buộc phải chuẩn bị cho chiến tranh trên mấy mặt trận.

Từ hướng biển, hải quân của Trung Quốc, cũng như của đế chế Đức, có thể bị phong tỏa. Nếu như hạm đội đế chế Đức đã bị phong tỏa ở biển Baltic và biển Bắc, thì hạm đội Trung Quốc bị hạn chế ở “phòng tuyến thứ nhất” của Washington: Hàn Quốc - quần đảo Nhật Bản - Đài Loan - Philippines - Việt Nam.

Trung Quốc ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn cung nguyên liệu và lương thực giống như đế chế Đức. Trung Quốc nhập gần 1/2 nhu cầu dầu mỏ, là nước đứng thứ 4 trên thế giới về khối lượng lương thực nhập khẩu - người Trung Quốc nay không còn hài lòng chỉ với một bát cơm và một cốc nước nữa, họ đang chuyển sang ăn uống thịt, sữa. Trung Quốc đang nhập khoảng 20% lương thực và nhập khẩu đang tăng nhanh, sau vài năm nữa, họ sẽ nhập 1/3 lương thực.

Trung Quốc cũng phụ thuộc vào nhập khẩu quặng sắt, kim loại màu và gỗ. Nếu cắt đứt các kênh cung cấp lương thực và nguồn năng lượng, người Trung Quốc sẽ phải quay về với chế độ khẩu phần chết đói, điện năng sẽ chỉ có cho các xí nghiệp chiến lược và quân đội, người Trung Quốc bình thường sẽ phải quên đi điện chiếu sáng. Điều đó sẽ gây ra sự bùng nổ xã hội: cả đống những vấn đề xã hội chưa được giải quyết là mối đe dọa nữa đối với Trung Quốc.

Một điểm yếu chiến lược nữa là mối đe dọa đối với các tuyến đường biển. Washington có thể khóa chặt eo biển Malacca cực kỳ trọng yếu và con đường đi qua hải phận Indonesia sang Australia (lương thực, quặng sắt, than), bằng cách “làm nổ tung” từ bên trong Indonesia, Malaysia, Thái Lan, còn nếu như xung đột chuyển lên giai đoạn đối đầu trực tiếp thì bằng Hải quân Mỹ. Cũng có thể “tạo ra” vấn đề hải tặc “Indonesia”.

Sự phụ thuộc về kỹ thuật của Trung Quốc vào phương Tây và Nga - Bắc Kinh đang có những nỗ lực to lớn để xây dựng nền khoa học cơ bản của họ không phụ thuộc vào những vay mượn từ bên ngoài. Người Trung Quốc vẫn còn xa mới là “thiên tài hoang tưởng”, hiện thời họ chỉ học được cách làm nhái, chẳng hạn máy bay Nga nhưng với chất lượng rất tồi tệ.

Lập trường của Moskva

Nga không được trở thành “đồ chơi” của phương Tây khi mà họ đang mong biến người Nga thành “bia thịt” trong cuộc chiến tranh với Trung Quốc và thế giới Hồi giáo. Nga cần phải tiến hành Trò chơi của riêng mình.

Trung Quốc có lợi cho Nga với tư cách một quốc gia toàn vẹn và một đối tác kinh tế-thương mại, Bắc Kinh phải thấy ở Nga một “hậu phương” vững chắc. Nga có thể hỗ trợ Trung Quốc trong việc giải quyết vấn đề Đài Loan.

Không được nghĩ rằng, Bắc Kinh không manh tâm toan tính chiến lược đánh chiếm vùng Viễn Đông và Siberia của Nga một khi xảy ra tình hình bất ổn ở Nga hoặc khi cần cho sự sống còn của họ. Bởi vậy, cần phải duy trì quân đội Nga ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu để đẩy lùi cuộc tiến công của con rồng “đang giãy chết”. Nhưng chủ yếu là không tạo ra cho Bắc Kinh ấn tượng là Nga (và phía Băcs) là mặt trận chính của cuộc chiến tranh tương lai.

Về phương diện dự án toàn cầu hóa của Nga, một cuộc xung đột giữa Trung Quốc và phe Anglo-Saxon là có lợi cho Nga: đối với phương Tây, cần giữ thế trung lập; còn đối với Trung Quốc, cần giữ thế trung lập hữu hảo: vẫn cung cấp nguyên liệu, lương thực, và nếu cần thì bán cả vũ khí.
Bài này được, ae tán phét nào :sexy:

Link

http://thanhhoa.megafun.vn/channel/1346/201103/Thu-gian-cuoi-tuan-2011-Tuan-12-3-2011-122228/

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Đề xuất lập sàn giao dịch quốc gia để 'cứu' thị trường vàng

Thu hẹp các hoạt động mua bán vàng miếng tự do, thống nhất quản lý ở sàn giao dịch quốc gia là giải pháp được nhiều chuyên gia đưa ra tại một hội thảo về thị trường vàng sáng 15/3.
Theo Tiến sĩ Vũ Đình Ánh, chuyên gia kinh tế, việc hạn chế hay cấm huy động, cho vay vàng là không nên vì điều này đồng nghĩa với lãng phí một nguồn lực lớn của xã hội. Chuyên gia này dẫn một số liệu số thống kê cho rằng, 45% tiền để dành của cư dân Việt Nam, nhất là ở nông thôn, nằm dưới dạng vàng. Chỉ có 24% là tiền mặt gửi ngân hàng, số còn lại đầu tư vào ngoại tệ và bất động sản…
Các chuyên gia đều cho rằng, không nên cấm kinh doanh vàng miếng, mà nên siết chặt quản lý. Ảnh minh họa: Hoàng Hà
Các chuyên gia đều cho rằng, không nên cấm kinh doanh vàng miếng, mà nên siết chặt quản lý. Ảnh minh họa: Hoàng Hà

Ông Nguyễn Thanh Trúc, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Tổng công ty vàng Agribank cũng cho rằng rất khó cấm mua bán loại hàng hóa đặc biệt này. Nguyên nhân là càng cấm thì càng tạo điều kiện cho thị trường "chui", gây tâm lý hoang mang, lo lắng cho người dân.

Ông Trúc nhận định, nhu cầu mua và tích trữ vàng của người dân tương tự như cơm ăn, nước uống hàng ngày. Nếu vàng miếng bị cấm mua bán, người dân sẽ chuyển sang mua vàng hạt, vàng bột. Chuyên gia này cho rằng, ở Việt Nam, vàng miếng nên có chính sách quản lý nhất định thay vì cấm đoán.

Đại diện Hiệp hội Ngân hàng Việt Nam, ông Phí Đăng Minh thông tin, hiện nay, số vàng dự trữ trong dân tại Việt Nam rất lớn nhưng chưa thống kê được con số cụ thể. Tuy nhiên, theo báo cáo của Công ty SJC, từ năm 1994 đến tháng 4/2008, đơn vị này đã sản xuất 10 triệu lượng vàng miếng với tổng trị giá khoảng 10,539 tỷ USD (theo tỷ giá năm 2008). Còn theo số liệu của Tổng cục hải quan và Ngân hàng Nhà nước, từ năm 1998 đến tháng 9/2010, số vàng nhập khẩu về Việt Nam là 339,86 tấn, xuất khẩu 268,86 tấn. Nhập cao hơn xuất 71 tấn.
Đại diện Hiệp hội Ngân hàng Việt Nam
"Nên quản lý thị trường vàng miếng chặt chẽ, thay vì cấm đoán", ông Phí Đăng Minh, đại diện Hiệp hội ngân hàng. Ảnh: Tuệ Minh

Theo ông Minh, nhu cầu tích trữ vàng trong dân đang có chiều hướng gia tăng, nhất là trong bối cảnh kinh tế thế giới bị ảnh hưởng từ sự kiện Lybia và động đất, sóng thần tại Nhật Bản. Vì vậy, Nhà nước nên đưa ra các giải pháp quản lý thị trường vàng miếng một cách chặt chẽ, thay vì cấm đoán.

Giải pháp quản lý thị trường vàng miếng được nhiều chuyên gia tham dự hội thảo đưa ra là thành lập một trung tâm giao dịch vàng quốc gia. Các đại biểu đều cho rằng việc thành lập một sàn giao dịch vàng tập trung sẽ khơi thông kênh đầu tư vàng, đồng thời tạo dòng chảy cho thị trường dưới sự kiểm soát của Nhà nước. Đây cũng là bước điều chuyển tất yếu của thị trường tài chính.

Đại diện Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam thì bổ sung, nếu thành lập sàn giao dịch vàng quốc gia thì sẽ phải là một hệ thống đồng bộ chứ không đơn thuần là nơi mua bán. Theo ông này, mô hình sàn giao dịch, cần thiết phải đáp ứng tiêu chí để cung - cầu quyết định giá tại sàn. Đây sẽ là giải pháp ngăn chặn tình trạng đầu cơ, thổi hoặc ghìm giá.

Giám đốc Trung tâm Vàng ACB - Trần Trọng Quốc Khanh cho rằng, ngoài xây dựng sàn giao dịch vàng quốc gia, cần thêm nhiều giải pháp đồng bộ như xây dựng trung tâm giám định vàng quốc gia, lập quy cách cho sản phẩm vàng miếng đồng thời tiến hành thống kê số vàng tích trữ trong dân, tăng cường quản lý xuất nhập khẩu vàng... Theo ông Khanh, đây sẽ là những giải pháp cốt cán trong quản lý và phát triển thị trường vàng Việt Nam.

Vàng miếng có thể chỉ giao dịch một chiều

Quyền nắm giữ vàng miếng vẫn được pháp luật thừa nhận, tuy nhiên người dân chỉ có thể bán cho Ngân hàng Nhà nước hoặc các đầu mối do cơ quan này chỉ định, mà không được phép mua lại.

Ý tưởng giao dịch một chiều này đã được đưa vào dự thảo nghị định kinh doanh vàng miếng mà Ngân hàng Nhà nước đang hoàn tất, một nguồn tin thân cận với ban soạn thảo cho VnExpress.net biết.
Theo nguồn tin này, đối tượng cần quản lý và siết chặt chính là hoạt động kinh doanh vàng miếng tự do, chứ không phải vàng miếng. Nếu nghị định được thông qua với ý tưởng quản lý theo kiểu giao dịch một chiều nói trên, hoạt động kinh doanh vàng miếng sẽ dần bị thu hẹp và tiến tới ngừng hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống dập đúc vàng miếng của doanh nghiệp hiện nay cũng không tồn tại. Thay vào đó, Ngân hàng Nhà nước sẽ đứng ra mua vàng của người dân, doanh nghiệp, hoặc chỉ định đại lý hỗ trợ mình.

"Giá thu mua vàng sẽ được Ngân hàng Nhà nước ấn định theo giá quốc tế, đảm bảo lợi ích và công bằng cho người dân. Điều này đương nhiên phải thực hiện, nếu không người dân lại bán vàng ra bên ngoài, thậm chí xuất lậu và thị trường lại méo mó không thể quản lý được", nguồn tin trên nói.
Cũng theo nguồn tin này, ý tưởng quản lý vàng miếng nói trên sẽ được đưa ra bàn thảo trong cuộc họp gần nhất của Hội đồng Tư vấn Chính sách tiền tệ quốc gia. Vấn đề lớn nhất cần cân nhắc là lộ trình cũng như thời điểm bắt đầu thực hiện.

Chủ tịch Tập đoàn Vàng bạc đá quý DOJI Đỗ Minh Phú cho rằng nên siết chặt tiến tới xóa bỏ kinh doanh vàng miếng tự do, bởi lâu nay, thị trường vàng miếng đang bị thả nổi. Hiện cả nước có khoảng 10.000 doanh nghiệp, cửa hàng và hộ kinh doanh vàng trên cả nước. Việc thành lập một doanh nghiệp hay một cửa hàng kinh doanh vàng rất đơn giản, chỉ cần đăng ký với Sở Kế hoạch và Đầu tư nơi doanh nghiệp hoạt động mà không cần phải có thêm bất cứ giấy phép con nào. Và đây cũng không phải là một ngành kinh doanh có điều kiện.

"Để thị trường hoạt động một cách có tổ chức là rất nên, nhưng quản lý thế nào tổ chức thế nào cần cân nhắc vì còn ảnh hưởng nhiều tới thói quen tiêu dùng, đầu tư", ông Phú khuyến cáo.

Theo ông Phú, việc xây dựng nghị định quản lý phải đảm bảo làm sao để thị trường vàng vận hành đúng theo cơ chế thị trường, thu hút được lượng vàng lớn đang tồn tại trong dân. Theo ước tính của Hiệp hội Kinh doanh vàng Việt Nam, lượng vàng trong dân hiện vào khoảng 300-400 tấn, tương đương 16-20 tỷ USD.

Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ty Vàng Agribank Nguyễn Thanh Trúc cũng tán đồng quan điểm này. Ông đề xuất Ngân hàng Nhà nước nên quản lý theo hướng gom lại các đầu mối nhập khẩu và kinh doanh trong nước.

Ông cho biết Hiệp hội Kinh doanh vàng Việt Nam (do ông là phó chủ tịch) chưa được tham gia ý kiến vào nghị định mà Ngân hàng Nhà nước đang xây dựng. Tuy nhiên, sẽ khó thành hiện thực nếu quản lý hoạt động kinh doanh vàng miếng theo hướng Ngân hàng Nhà nước chỉ mua vào mà không bán ra.

"Vàng miếng là một kênh tích trữ tài sản được người dân Việt Nam ưa chuộng. Quản lý một chiều như vậy sẽ khuyến khích người dân mua vàng lậu, còn doanh nghiệp cũng sẽ tìm cách đối phó", ông Trúc lo ngại.

Với kinh nghiệm hàng chục năm nghiên cứu và kinh doanh vàng miếng, ông Trúc cho rằng chưa có nước nào trên thế giới quản lý vàng miếng kiểu như vậy. Thậm chí Trung Quốc hiện còn khuyến khích người dân tích trữ vàng. Số liệu mà ông Trúc có được từ nguồn Hội đồng Vàng Thế giới cho thấy, Ngân hàng Công thương Trung Quốc vừa qua đã tăng cường bán vàng miếng cho người dân, trung bình mỗi tuần 5 tấn, thậm chí có tuần cao nhất tới 15 tấn.

"Hiệp hội Kinh doanh Vàng rất mong muốn được góp ý kiến cho nghị định này. Và nếu được Ngân hàng Nhà nước chấp thuận, Hiệp hội sẵn sàng mời các chuyên gia giỏi của nước ngoài tư vấn về quản lý thị trường cũng như hoạt động kinh doanh vàng miếng", ông Trúc nói.

Việt Nam hiện có trên dưới 10 thương hiệu vàng miếng, trong đó chiếm thị phần lớn nhất là SJC của Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn. Tại thị trường Hà Nội, người dân cũng chuộng loại vàng Bảo Tín Minh Châu. Ngoài ra còn có một số thương hiệu do các ngân hàng kết hợp với doanh nghiệp triển khai như vàng miếng 3 chữ A của Tổng công ty Vàng Agribank, SBJ hay PNJ...

Nếu ý tưởng giao dịch một chiều nói trên được thông qua, theo thời gian toàn bộ các thương hiệu vàng miếng này sẽ không còn tồn tại, hệ thống nhà xưởng dập đúc cũng sẽ không còn hoạt động. SJC với thị phần trên dưới 90% hiện nay sẽ là đơn vị ảnh hưởng nặng nề nhất.

Ông Nguyễn Thành Long, Tổng giám đốc Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) chia sẻ các doanh nghiệp rất mơ hồ về chủ trương cấm bán vàng miếng tự do. Ông Long cho biết SJC là doanh nghiệp cung cấp nguồn vàng miếng lớn nhất ra thị trường qua việc bán buôn, bán lẻ. Đồng thời cũng là doanh nghiệp gia công vàng cho rất nhiều đơn vị, nhất là các ngân hàng thương mại. Doanh số chính hằng năm của công ty đều từ 2 hoạt động này. Còn nữ trang chỉ chiếm khoảng 10% doanh thu, giám định và các dịch vụ khác cũng khoảng vài phần trăm.

"Vì vậy, nếu không sản xuất và kinh doanh vàng miếng nữa, doanh thu của công ty chắc chắn bị ảnh hưởng. Hiện tại, lượng giao dịch vàng miếng tại SJC đã bị sụt giảm 5-10%", ông nói.

Trong khi đó, bà Nguyễn Ngọc Quế Chi, Tổng giám đốc Công ty Sacombank-SBJ, cũng cho biết, vàng miếng SBJ thời gian gần đây mua bán sụt giảm hơn 50%, sau khi xuất hiện thông tin có thể cấm bán vàng miếng tự do.

Tổng công ty vàng Agribank cũng có thể thiệt hại hàng tỷ đồng nếu phải ngừng hoạt động hệ thống nhà xưởng sản xuất vàng miếng. Hai nhà máy dập đúc của tổng công ty ở TP HCM và Hà Nội với số vốn đầu tư ban đầu hàng triệu đôla, giờ mới khấu hao được hai phần ba.

"Tuy nhiên, chúng tôi sẽ nghĩ cách tận dụng, các nhà máy đó sẽ chuyển sang làm trang sức chất lượng cao", ông Trúc cho biết.

Lường trước khả năng kinh doanh vàng miếng có thể bị thu hẹp, từ cuối 2010, khi lập kế hoạch cho năm 2011, Tập đoàn Vàng bạc đá quý DOJI đã điều chỉnh các chỉ tiêu kinh doanh của mình, theo hướng giảm dần lệ thuộc vào mảng vàng miếng. Ông Đỗ Minh Phú cho biết năm 2010, vàng miếng đóng góp 80% vào doanh thu của toàn tập đoàn.

Từ 3 năm trước, DOJI đã đẩy mạnh phát triển thương hiệu trong mảng trang sức, đá quý. Giờ đây, khi kinh doanh vàng miếng khó khăn hơn, công việc này sẽ được đẩy mạnh hơn nữa.

Theo phân tích của ông Phú, nhu cầu trang sức rất nhỏ bé so với nhu cầu đầu tư vàng miếng, vì thế doanh thu của mảng này không cao. Tuy nhiên, nếu vàng miếng bị ngừng giao dịch hoặc thu hẹp giao dịch, doanh nghiệp phải chuyển hướng. Mặt khác, tỷ suất lợi nhuận của kinh doanh trang sức lớn hơn rất nhiều so với vàng miếng. Nếu như tỷ suất lợi nhuận trên kinh doanh vàng miếng chỉ là một phần nghìn thì tỷ lệ này ở trang sức là 10%.

"Vì vậy, chúng tôi xác định là con đường đầu tư đích thực của các doanh nghiệp kinh doanh vàng chính là trang sức", ông Phú nói.

Ông Phú tiết lộ, khi phát triển mảng trang sức, DOJI sẽ đẩy mạnh chiến lược hai trong một, tức là đầu tư cho dòng sản phẩm có hàm lượng vàng cao, vừa phục vụ nhu cầu làm đẹp nhưng vẫn đảm bảo làm quà tặng có giá trị, và giải quyết nhu cầu bảo toàn, tích trữ tài sản của nhân dân.

Tổng giám đốc SJC Nguyễn Thành Long cũng cho biết, nếu chủ trương của nhà nước nhằm thu hẹp thị trường vàng miếng, công ty cũng sẽ chú trọng sản xuất, kinh doanh mặt hàng nữ trang, cố gắng đẩy nhanh tiến độ xây dựng xưởng gia công nữ trang quy mô lớn và tìm hướng mới để bỏ vốn kinh doanh.

Tổng giám đốc một đầu mối kinh doanh vàng miếng thậm chí còn lên kế hoạch thu hẹp hoạt động kinh doanh cả vàng miếng lẫn trang sức, thay vào đó sẽ bỏ vốn sang các mảng khác như bất động sản. Công ty ông vừa được cấp phép xây dựng đô thị mới với quy mô 1ha. Ngoài ra, sẽ đầu tư vào nhiều dự án khác.

"Doanh nghiệp kiểu gì cũng sống được và họ sẽ tìm mọi cách đối phó. Không được dập vàng miếng thì họ sẽ làm táo vàng, trâu vàng để bán. Kiềng cổ ngày xưa làm rỗng, thì nay làm đặc. Nhưng người dân lâu nay có thói quen tích trữ tài sản bằng vàng. Nghị định mới ra đời cần lưu ý tới điểm này nếu không muốn tạo sự bất bình trong dân chúng", vị tổng giám đốc này nói.

Song Linh - Lệ Chi

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Những chính sách lớn cần quan tâm

1. Sẽ xóa bỏ kinh doanh vàng miếng trên thị trường tự do
Đây là một nội dung đáng chú ý trong nghị quyết về những giải pháp chủ yếu ổn định kinh tế vĩ mô mà Chính phủ vừa ban hành.

Ngày 24/2, Chính phủ ban hành Nghị quyết số 11/NQ-CP về những giải pháp chủ yếu tập trung kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, bảo đảm an sinh xã hội.

Một trong 6 nhóm giải pháp được đưa ra là thực hiện chính sách tiền tệ chặt chẽ, thận trọng; trong đó đề cập đến định hướng kiểm soát chặt chẽ hoạt động kinh doanh vàng.

Cụ thể, Chính phủ yêu cầu Ngân hàng Nhà nước trong quý 2/2011 trình Chính phủ ban hành nghị định về quản lý hoạt động kinh doanh vàng theo hướng tập trung đầu mối nhập khẩu vàng, tiến tới xóa bỏ việc kinh doanh vàng miếng trên thị trường tự do; ngăn chặn hiệu quả các hoạt động buôn lậu vàng qua biên giới.

Với định hướng trên, thị trường vàng và hoạt động kinh doanh liên quan sẽ tiếp tục được kiểm soát chặt. Trong năm 2010, Ngân hàng Nhà nước cũng đã triển khai một số chính sách lớn theo hướng này: đóng cửa các sàn giao dịch vàng và kinh doanh vàng tài khoản; ban hành thông tư thu hẹp hoạt động huy động và cho vay bằng vàng của các tổ chức tín dụng.

2. Sử dụng mọi nguồn lực để kiểm soát tỷ giá
Theo Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ngay sau Hội nghị này, dứt khoát các Tập đoàn kinh tế, các Tổng công ty nhà nước phải bán tất cả các ngoại tệ có được cho ngân hàng.

Siết tín dụng cho vay Chứng khoán và Bất động sản

Hôm nay 24/2, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì Hội nghị trực tuyến với 63 địa phương triển khai Nghị quyết của Chính phủ về những giải pháp chủ yếu tập trung kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, bảo đảm an sinh xã hội.

Chính phủ thông qua Ngân hàng Nhà nước sẽ huy động và sử dụng các nguồn lực để kiểm soát bằng được tỷ giá theo quy định, không để thả nổi tỷ giá; không để cho thị trường chợ đen chi phối.

“Chúng ta hoàn toàn có thể làm được việc này và trên thực tế năm 2008 là năm cực kỳ khó khăn song chúng ta đã làm được việc này”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói.

Theo Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ngay sau Hội nghị này, dứt khoát các Tập đoàn kinh tế, các Tổng công ty nhà nước phải bán tất cả các ngoại tệ có được cho ngân hàng, khi có nhu cầu, các ngân hàng phải đảm bảo bán cho doanh nghiệp theo đúng giá quy định.

Về thực hiện chính sách tài khóa thắt chặt, người đứng đầu Chính phủ yêu cầu phải thực hiện được mục tiêu tăng thu từ 7-8%, tiết kiệm chi tiêu 10%; dứt khoát phải giảm bội chi xuống dưới 5%; coi giảm bội chi là giảm cầu, làm giảm lạm phát. Bên cạnh đó, không ứng vốn ngân sách nhà nước cho các dự án kéo dài, không cấp bách để bổ sung cho các dự án ưu tiên hoàn thành trong năm 2011.

Về thúc đẩy sản xuất kinh doanh, khuyến khích xuất khẩu, kiềm chế nhập siêu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng, với mức giá nông sản tăng cao, đây là thời điểm tốt để thúc đẩy phát triển sản xuất nông nghiệp, góp phần cải thiện đời sống nhân dân. Hạn chế tối đa các mặt hàng nhập khẩu trong nước có thể sản xuất được, coi giảm nhập siêu cũng làm một trong những giải pháp giảm căng thẳng tỷ giá.

Khẳng định việc điều chỉnh tăng giá điện, xăng dầu là việc không thể không làm, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị các Bộ, ngành chức năng thực hiện việc bù hỗ trợ giá điện cho các hộ nghèo theo đúng đối tượng, công khai, minh bạch.

Người đứng đầu Chính phủ cũng đề nghị, các địa phương làm tốt công tác kiểm soát giá, không để đầu cơ đẩy giá lên cao nhất là với một số mặt hàng thiết yếu như gạo, lương thực, xăng dầu, sữa… Đi đôi với đó là việc chỉ đạo các cơ quan chức năng của đại phương thực hiện tốt chính công tác quản lý ngoại hối, thị trường vàng…

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

2011: Vàng mất ngôi vương?

Theo khảo sát của Bloomberg đối với khoảng 1.000 nhà đầu tư trên toàn cầu, thị trường vàng giao ngay hiện đang trong trạng thái bong bóng. Giá vàng giao ngay đã giảm 6,5% sau khi lập kỷ lục vào tháng 12/2010.
Với việc chương trình QE của Mỹ sẽ kết thúc vào tháng 6/2011, và tăng trưởng kinh tế nước này dự báo sẽ tăng trưởng mạnh trong năm 2011 và 2012, lãi suất thực tế của Mỹ sẽ bắt đầu tăng lên, điều sẽ khiến giá vàng trong năm 2012 chững lại.
Giá vàng giao ngay chạm mức thấp10 tuần sau khi đón nhận những thông tin khả quan về nền kinh tế. Triển vọng khả quan của kinh tế thế giới nhấn chìm nhu cầu mua vàng trong khi việc giá vàng phá thủng ngưỡng hỗ trợ lại là dấu hiệu cho thấy kim loại này có thể giảm sâu hơn.
Tiếp nối những thông tin khả quan gần đây, lượng đơn đặt hàng công nghiệp tháng 11 tại khu vực châu Âu tiếp tục tăng cao hơn dự đoán vào tháng 11. Đây là yếu tố khẳng định sự phục hồi của khu vực sử dụng đồng euro. Trong phát biểu vừa qua, Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Châu Âu Jean-Claude Trichet cho biết tỷ lệ lạm phát hiện tại của khu vực Châu Âu (ngoại trừ giá nhiên liệu và thực phẩm) không hề gây áp lực lên giá cả thị trường.
Thêm vào đó, giá vàng cũng lao dốc mạnh do giới đầu cơ xả hàng theo tín hiệu kỹ thuật sau khi nhiều chuyên gia phân tích cho biết một xu hướng giảm giá đã chính thức hình thành khi giá vàng rơi xuống dưới đường trung bình 50 ngày và 100 ngày.
Trên thị trường tiền tệ, đồng euro tiếp tục giữ ở mức cao trong phiên giao dịch so với đồng đôla. Cặp tỷ giá EUR/USD tiến rất gần đến mức 1.37 sau những tín hiệu lạc quan của kinh tế khu vực.
Theo thông tin từ Quỹ tín thác đầu tư vàng lớn nhất thế giới SPDR Gold Trust, trong phiên giao dịch hôm qua, quỹ này đã bán ra 10.927 tấn vàng, lượng nắm giữ vàng của quĩ giảm xuống còn 1,228.864 tấn từ mức 1,229.277 tấn.
Viện trưởng Viện Nghiên cứu Đầu tư Ngoại hối Trung Quốc Đàm Nhã Linh khẳng định, năm 2011, chứng khoán sẽ soán ngôi vương của vàng.
Thị trường chứng khoán thế giới sẽ đi từ đỉnh cao này tới đỉnh cao khác, còn tình trạng cổ phiếu sụt giảm sẽ chậm lại. “Tâm lý chuộng vàng và các kim loại quý khác đang nguội dần, chứng khoán không chịu nhiều áp lực lạm phát như trái phiếu và các loại hàng hóa khác nên 2011 sẽ là năm tích cực đối với thị trường chứng khoán toàn cầu. Các thị trường chứng khoán trên thế giới sẽ tăng trưởng lên đến hai con số, có thể đạt khoảng 15%”, chuyên gia này cho biết.
Đi đầu trong những đợt “lên đỉnh” của chứng khoán chính là thị trường phố Wall. Theo ông Đàm Nhã Linh, thị trường chứng khoán Mỹ sẽ tiến tới mốc 12.000 điểm, có khả năng phá mức kỷ lục 14.000 điểm đạt được hồi năm 2007.
Chia sẻ quan điểm này, ông David Darst, trưởng nhóm các nhà chiến lược đầu tư tại MorganStanley SmithBarney nhận định, kinh tế Mỹ rõ ràng đang hồi phục. Trên cơ sở đó, ông Darst của Morgan Stanley khẳng định, thị trường cổ phiếu Mỹ sẽ tăng điểm, nhất là các cổ phiếu thuộc các công ty đa quốc gia có cổ tức cao.
Trong khi đó, các nhà kinh tế thuộc Tập đoàn tài chính Goldman Sachs cũng khuyến nghị nhà đầu tư mua cổ phiếu ngân hàng Mỹ. Trong báo cáo mới nhất, nhóm nghiên cứu Goldman Sachs do nhà kinh tế Jan Hatzius dẫn đầu nâng dự báo tổng sản phẩm quốc nội (GDP) 2011 của Mỹ từ 1,9% lên 2,7% và ước tính GDP 2012 tăng 3,6%. Do đó, Goldman nhấn mạnh, kênh đầu tư ưu tiên hàng đầu của tập đoàn này trong năm tới sẽ là cổ phiếu ngân hàng Mỹ.
Trong nước, Lúc hơn 9h sáng nay, giá vàng miếng các thương hiệu phổ biến ở ngưỡng trên 35,8 triệu đồng/lượng (mua vào) và hơn 35,9 triệu đồng/lượng (bán ra). Giá vàng hiện đã giảm khoảng 100.000 đồng/lượng so với thời điểm trước Tết Nguyên đán, nhưng vẫn cao hơn giá vàng thế giới quy đổi khoảng 900.000 đồng/lượng.
Tại thị trường Tp.HCM, Công ty Sacombank-SBJ niêm yết giá vàng miếng hiệu SBJ ở mức 35,81 triệu đồng/lượng và 35,94 triệu đồng/lượng (giá mua vào và bán ra). Tại Hà Nội, giá vàng SJC do Công ty Phú Quý thu mua là 35,85 triệu đồng/lượng, giá bán ra là 35,95 triệu đồng/lượng.
Các doanh nghiệp kim hoàn cho biết, ở thời điểm đầu năm, vàng miếng giao dịch khá chậm. Thị trường mới mở cửa trở lại và đang trong trạng thái trầm lắng hơn cả thời điểm trước nghỉ lễ.
Trước Tết, giá vàng trong nước đã tăng vọt lên 36 triệu đồng/lượng do giá USD tự do leo thang trở lại và cuộc khủng hoảng chính trị ở Ai Cập đẩy vàng quốc tế tăng giá.
Tháng đầu năm 2011, giá kim loại quý này chưa lần nào phá ngưỡng 3,6 triệu đồng mà chỉ dao động dưới ngưỡng này. Hồi đầu tháng, giá ở mức trên 3,580 triệu đồng/chỉ, đến gần cuối tháng (27/1), giá giảm xuống sát mốc 3,5 triệu đồng/chỉ nhưng rồi sau đó “ngóc” nhanh trở lại mức 3,567 triệu đồng/chỉ và ngày cuối tháng lên sát mốc 3,6 triệu đồng/chỉ (3,595 triệu đồngchỉ).
Theo ông Tôn Thế Vĩnh Quyền, Giám đốc kinh doanh Công ty Vàng bạc đá quý Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín (Sacombank-SBJ), năm 2011, giá vàng có thể sẽ tiếp tục đà tăng khi được hỗ trợ bởi vấn đề khủng hoảng nợ công khu vực châu Âu, chương trình nới lỏng định lượng của Mỹ, lạm phát do tăng trưởng nóng từ thị trường Trung Quốc… Ông Quyền đưa ra dự báo, mức “đỉnh” của giá vàng thế giới năm nay có thể là 1.700 USD/ounce. Theo đó, với thị trường vàng trong nước, giá kim loại quý có thể lập mức “đỉnh” 4,2 triệu đồng/chỉ. Tốc độ tăng giá tại thị trường trong nước thường nhanh hơn so với thế giới nhưng theo ông Quyền, với các chính sách kiểm soát và điều tiết thị trường vàng hiện nay, giá vàng sẽ không có nhiều đợt biến động mạnh như trước đây.
Giám đốc kinh doanh của Sacombank-SBJ đưa ra lời khuyên, đầu tư vào thị trường vàng lợi nhuận cao nhưng rủi ro cũng nhiều, thậm chí cả những chuyên gia có tiếng cũng khó cầm chắc phần thắng trong đầu tư vàng. Vì vậy, để thành công trong lĩnh vực này các nhà đầu tư cần phải thận trọng đánh giá thị trường để chọn điểm “ra” và “vào” thị trường hợp lý. “Ngoài ra, nhà đầu tư cần có tâm lý kinh doanh vững vàng, có chiến lược đầu tư rõ ràng và tuân thủ chiến lược đã đề ra” ông Quyền nói thêm.

Thận trọng với vàng

Những lý do khiến giá vàng tăng mạnh trong 2010 cũng là nguyên nhân sẽ đẩy giá kim loại quý này lên cao trong năm nay. Ngoài ra, giá vàng trung bình 2012 dự kiến tăng 18% so với năm 2010. Đó là kết quả khảo sát đối với 65 nhà phân tích do hãng tin Reuters thực hiện mới đây.
Theo cuộc thăm dò, trong năm 2011,để giá vàng đạt mức cao kỷ lục phải nhờ lãi suất thấp, USD suy yếu và lo lắng kéo dài về sự tăng trưởng của các nền kinh tế lớn. Năm 2012, giá vàng có thể có mức trung bình khá cao, ở khoảng 1.450 USD/ounce, tăng 18% so với năm 2010.
Thông tin này được đưa ra trên cơ sở những dữ liệu dự báo của năm ngoái là 1.430,95 USD/ounce và vượt xa mức dự báo trung bình cuối tháng 7/2010 ở mức 1.228 USD/ounce.
Cuộc khảo sát còn cho thấy, các nhà phân tích mong đợi giá vàng sẽ tăng trong năm nay, từ 1.400 USD/ounce trong quý đầu tiên và 1.432 USD/ounce trong lần thứ hai, tiếp theo sẽ là mức 1.477 USD/ounce và 1.520 USD/ounce trong ba tháng cuối của năm.
Theo nguồn tin Tân Hoa Xã ngày 6/2, sản lượng vàng năm 2010 của Trung Quốc tăng hơn 8% so với năm 2009, lên mức cao kỷ lục hơn 340 tấn. Hiện Trung Quốc là nước sản xuất vàng hàng đầu thế giới sau khi vượt qua Nam Phi trong năm 2007.
Các tỉnh sản xuất vàng nhiều nhất của Trung Quốc trong năm qua là Sơn Đông, Hà Nam, Giang Tây, Vân Nam và Phúc Kiến. Cũng giống như nhiều quốc gia khác, Trung Quốc xem vàng là một công cụ nhằm phòng ngừa các rủi ro tài chính.