Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?
Đề: Tả một dụng cụ lao động.
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.
Đề: Miêu tả về bố.
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.
Đề: Tả cây chuối.
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.
Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.
Đề: Tả cái cặp đi học.
Bố em mua cho em cái cặp rất to và đẹp, hàng ngày em đeo nó đến trường, cái cặp đựng được nhiều sách vở, nó to như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy!
Đề: Tả về ông bà nội.
Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi.
Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.
Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.
Đề: Tả anh bộ đội.
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.
Đề: Tả cô giáo em.
Cô giáo em mặt đỏ như mặt trời, chân đi xào xạc tựa mây bay.
Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.
Đề: Tả cây hoa hồng.
Những bông hồng xinh xinh như những con cún con đậu trên cành.
Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.
Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.
Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.
Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.
Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả em bé.
Ở bên nhà em có một bé gái rất dễ thương, hai mắt em bé to tròn như hai hột lạc sống, cái mũi em to như cái trống.
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.
Đề: Tả một cái cây.
Cái cây rất cao và to, tán lá xum xuê, thân cây mười người ôm không xuể. Cái cây cao 15 cen ti mét.
Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.
Đề: Tả ông nội.
Ông nội em đẹp lão lắm, hai mắt ông tròn xoe như hai hòn bi ve, râu ông dài và mượt như chùm hoa bắp ngô, lúc nào đi ông cũng chống gậy giống như hề Sác-lô.
Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011
Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011
Giá vàng sắp chạm 1.500 USD/ounce?
Tiếp đà tăng 3 phiên vừa qua, giá vàng thế giới đêm qua chính thức xác lập mốc giá mới. Đồng đôla suy yếu là nguyên nhân chính khiến nhà đầu tư mạnh mẽ mua vàng tích trữ, trong bối cảnh lạm phát gia tăng. Cũng trên thị trường kim loại quý, giá bạc lên cao nhất trong vòng 31 năm.
Cụ thể, vàng giao tháng 6 tăng 16,6 USD/ounce, tương đương 1,1%, lên 1.475,9 USD/ounce trên sàn Comex ở New York. Trong phiên, có lúc vàng chạm tới mốc 1.476,4 USD/ounce, đỉnh cao mọi thời đại. Tính cả tuần, vàng kỳ hạn này tăng 3,2%, mức tăng mạnh nhất kể từ tháng 5/2010. Trong khi đó, vàng giao ngay ở London tăng 1,2% cũng lên mức kỷ lục 1.475,52 USD/ounce.
Vàng tăng mạnh, sau khi đồng bạc xanh của Mỹ giảm 1%, xuống mức thấp nhất từ tháng 12/2009 tới nay, so với rổ 6 ngoại tệ chủ chốt khác. Bên cạnh đó, việc dầu thô chạm mức cao nhất trong 30 tháng cùng với việc Ngân hàng Trung ương châu Âu nâng lãi suất cho vay nhằm ngăn chặn giá cả leo tháng cũng là những lý do khiến vàng tiếp tục là kênh đầu tư hấp dẫn.
Một nguyên nhân khác khiến vàng duy trì được đà tăng giá là việc Quốc hội Mỹ và Tổng thống nước này Barack Obama thất bị trong thỏa thuận về ngân sách Liên bang.
Dennis Gartman, nhà kinh tế học thuộc Gartman Letter có trụ sở ở Suffolk, bang Virginia, khuyến nghị khách hàng bán tiền mặt ra và mua vàng vào. Đầu tuần này, Gartman đã khuyến khích các nhà đầu tư bán cổ phiếu Nhật và mua vàng. "Với việc USD đang suy yếu, giá vàng sẽ tăng mạnh hơn", ông này nói.
Tương tự thị trường vàng, giá bạc kỳ hạn giao tháng 5 hôm qua đã tăng hơn 1 USD/ounce, tương đương 2,7%, lên 40,608 USD/ounce. Sau khi đóng cửa phiên giao dịch thông thường, giá bạc đã vọt lên 40,945 USD/ounce, mức cao nhất kể từ tháng 1/1980, thời điểm đó giá bạc lên đến 50,35 USD/ounce. Tính cả tuần, bạc tăng 7,6%, mạnh nhất kể từ tháng 2/2010.
Phiên 8/4, giá palladium kim giao tháng 6 tăng 13,95 USD, tương đương 1,8%, lên 794,2 USD/ounce trên sàn New York, sau khi đã chạm mức cao 804 USD trong phiên. Bạch kim giao tháng 7 tăng 21,5 USD/ounce, tương đương 1,2%, lên 1.812,1 USD/ounce. Tính cả tuần, palladium tăng 2,5% còn bạch kim tăng 2%.
Trong khi đó, giá dầu thô quốc tế đêm qua cũng lên mức cao nhất trong 30 tháng, khi đóng cửa sát mức giá 113 USD/thùng, do đồng USD suy yếu và nguy cơ thiếu hụt nguồn cung xuất phát từ chiến sự tại Lybia.
Giá dầu ngọt nhẹ giao tháng 5 tại New York tăng 2,49 USD/thùng, tương đương 2,26%, lên 112,79 USD/thùng. Dầu thô Brent Biển Bắc giao tháng 5 tại sàn London tăng 3,28 USD, lên 125,95 USD/thùng. Tính cả tuần qua, dầu Brent Biển Bắc đã tăng 6%, đánh dầu tuần tăng giá thứ 4 liên tiếp.
Các nhà phân tích cho rằng, ngoài tình hình căng thẳng tại Trung Đông và Bắc Phi, giá dầu tăng mạnh tuần này còn liên quan tới việc Nigeria, nước xuất khẩu dầu lớn, nhiều lần phải hoãn cuộc bầu cử quốc hội do những khó khăn về hậu cần. Ngoài ra, việc thị trường việc làm Mỹ có dấu hiệu cải thiện cũng giúp dầu tăng giá.
Các nhà giao dịch cũng đang theo dõi một cách thận trọng những tin tức mới nhất về cuộc khủng hoảng nợ ở Khu vực đồng tiền chung châu Âu, sau khi Bồ Đào Nha trở thành thành viên thứ ba trong khu vực này phải xin trợ giúp, sau Hy Lạp và Ireland. Bên cạnh đó còn có nỗi lo lạm phát sau khi Ngân hàng Trung ương châu Âu đã nâng lãi suất cơ bản.
Cụ thể, vàng giao tháng 6 tăng 16,6 USD/ounce, tương đương 1,1%, lên 1.475,9 USD/ounce trên sàn Comex ở New York. Trong phiên, có lúc vàng chạm tới mốc 1.476,4 USD/ounce, đỉnh cao mọi thời đại. Tính cả tuần, vàng kỳ hạn này tăng 3,2%, mức tăng mạnh nhất kể từ tháng 5/2010. Trong khi đó, vàng giao ngay ở London tăng 1,2% cũng lên mức kỷ lục 1.475,52 USD/ounce.
Vàng tăng mạnh, sau khi đồng bạc xanh của Mỹ giảm 1%, xuống mức thấp nhất từ tháng 12/2009 tới nay, so với rổ 6 ngoại tệ chủ chốt khác. Bên cạnh đó, việc dầu thô chạm mức cao nhất trong 30 tháng cùng với việc Ngân hàng Trung ương châu Âu nâng lãi suất cho vay nhằm ngăn chặn giá cả leo tháng cũng là những lý do khiến vàng tiếp tục là kênh đầu tư hấp dẫn.
Một nguyên nhân khác khiến vàng duy trì được đà tăng giá là việc Quốc hội Mỹ và Tổng thống nước này Barack Obama thất bị trong thỏa thuận về ngân sách Liên bang.
Dennis Gartman, nhà kinh tế học thuộc Gartman Letter có trụ sở ở Suffolk, bang Virginia, khuyến nghị khách hàng bán tiền mặt ra và mua vàng vào. Đầu tuần này, Gartman đã khuyến khích các nhà đầu tư bán cổ phiếu Nhật và mua vàng. "Với việc USD đang suy yếu, giá vàng sẽ tăng mạnh hơn", ông này nói.
Tương tự thị trường vàng, giá bạc kỳ hạn giao tháng 5 hôm qua đã tăng hơn 1 USD/ounce, tương đương 2,7%, lên 40,608 USD/ounce. Sau khi đóng cửa phiên giao dịch thông thường, giá bạc đã vọt lên 40,945 USD/ounce, mức cao nhất kể từ tháng 1/1980, thời điểm đó giá bạc lên đến 50,35 USD/ounce. Tính cả tuần, bạc tăng 7,6%, mạnh nhất kể từ tháng 2/2010.
Phiên 8/4, giá palladium kim giao tháng 6 tăng 13,95 USD, tương đương 1,8%, lên 794,2 USD/ounce trên sàn New York, sau khi đã chạm mức cao 804 USD trong phiên. Bạch kim giao tháng 7 tăng 21,5 USD/ounce, tương đương 1,2%, lên 1.812,1 USD/ounce. Tính cả tuần, palladium tăng 2,5% còn bạch kim tăng 2%.
Trong khi đó, giá dầu thô quốc tế đêm qua cũng lên mức cao nhất trong 30 tháng, khi đóng cửa sát mức giá 113 USD/thùng, do đồng USD suy yếu và nguy cơ thiếu hụt nguồn cung xuất phát từ chiến sự tại Lybia.
Giá dầu ngọt nhẹ giao tháng 5 tại New York tăng 2,49 USD/thùng, tương đương 2,26%, lên 112,79 USD/thùng. Dầu thô Brent Biển Bắc giao tháng 5 tại sàn London tăng 3,28 USD, lên 125,95 USD/thùng. Tính cả tuần qua, dầu Brent Biển Bắc đã tăng 6%, đánh dầu tuần tăng giá thứ 4 liên tiếp.
Các nhà phân tích cho rằng, ngoài tình hình căng thẳng tại Trung Đông và Bắc Phi, giá dầu tăng mạnh tuần này còn liên quan tới việc Nigeria, nước xuất khẩu dầu lớn, nhiều lần phải hoãn cuộc bầu cử quốc hội do những khó khăn về hậu cần. Ngoài ra, việc thị trường việc làm Mỹ có dấu hiệu cải thiện cũng giúp dầu tăng giá.
Các nhà giao dịch cũng đang theo dõi một cách thận trọng những tin tức mới nhất về cuộc khủng hoảng nợ ở Khu vực đồng tiền chung châu Âu, sau khi Bồ Đào Nha trở thành thành viên thứ ba trong khu vực này phải xin trợ giúp, sau Hy Lạp và Ireland. Bên cạnh đó còn có nỗi lo lạm phát sau khi Ngân hàng Trung ương châu Âu đã nâng lãi suất cơ bản.
Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011
Gold...!
1. Các quỹ đầu tư lớn mạnh tay gom vàng và bạc
SPDR Gold Trust mua vào 11,742 tấn vàng trong phiên hôm qua, còn IShares Silver Trust nâng lượng bạc nắm giữ của mình lên mức cao kỷ lục mới là 11.920,80 tấn.
Giá vàng trên thị trường thế giới đang ở mức kỷ lục trong khi giá bạc cao nhất 31 năm là động lực để các quỹ đầu tư ETF đẩy mạnh mua vào trong nỗi lo lạm phát.
Phiên 7/4, giá bạc giao dịch quanh mức 39,6 USD/ounce còn giá vàng quanh 1.459 USD/ounce. Giá này dù đã rời mức đỉnh của phiên liền trước nhưng vẫn là mốc cao nhất từ trước tới nay với vàng và từ năm 1980 với bạc.
IShares Silver Trust, quỹ đầu tư tín thác bạc lớn nhất thế giới, đã nâng số lượng bạc nắm giữ của mình lên mức cao kỷ lục mới là 11.920,80 tấn tính đến ngày 7/4, từ mức 11.162,45 tấn của ngày 4/4.
Quỹ đầu tư tín thác vàng lớn nhất thế giới là SPDR Gold Trust mua vào 11,742 tấn vàng trong phiên hôm qua, nâng tổng khối lượng vàng nắm giữ lên 1.217,209 tấn.
Trong phiên giao dịch cuối tuần ngày 8/4, thị trường châu Á đang đẩy mạnh bán ra đồng Yên nhằm trục lợi sau thông tin động đất ở Nhật. Thị trường chứng khoán trong khi đó mất điểm cũng vì thông tin này, nhưng mức độ giảm nhẹ hơn thị trường Phố Wall đêm qua nhờ thông tin động đất không ảnh hưởng mạnh và không có cảnh báo sóng thần cùng những nguy cơ khác đe doạ các lò phản ứng hạt nhân.
2. 3 quý cuối năm 2011 : Giá vàng sẽ có tiếp những đỉnh mới ?
Quý I/2011, thị trường vàng thế giới luôn dao động ở mức cao và đã có lúc lập mức giá kỷ lục. Trong khi đó, thị trường vàng VN lại đang trong tình trạng “rối” khi chủ trương xóa bỏ việc kinh doanh vàng miếng được đưa ra nhưng đến nay vẫn chưa có chính sách và lộ trình chính thức.
Hầu hết các tổ chức đầu tư cũng như các chuyên gia kinh tế đều cho rằng giá vàng thế giới sẽ còn tiếp tục leo thang. Ngày 5/4/2011, sau khi lập mốc kỷ lục trong lịch sử với giá vàng giao ngay 1.447 USD/ounce, vàng thế giới tiếp tục chinh phục giá mới 1.455 USD/ounce.
Vàng thế giới - Giá còn tăng
Cơ sở cho nhận định thị trường vàng thế giới có nhiều yếu tố hỗ trợ nhắm tới những nấc thang mới là các biến động kinh tế - chính trị. Những bất ổn ở Trung Đông và Bắc Phi, thiên tai và khủng hoảng phóng xạ hạt nhân ở Nhật Bản, chính sách nới lỏng tiền tệ và tiếp tục duy trì đồng đô la yếu của Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED), khủng hoảng nợ công đe dọa khu vực sử dụng Eur và đặc biệt là tình trạng lạm phát mức cao ở hầu hết các nền kinh tế lớn.
Trao đổi với DĐDN, TS Alan Phan - Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa tại Hong Kong cho hay, trong bối cảnh bất ổn như hiện nay, không chỉ người dân, các tổ chức đầu tư mà ngay cả chính phủ các nước cũng có xu hướng chọn vàng làm “lô cốt” phòng thủ để bảo đảm giá trị các tài sản của mình trong tương lai. “Tại Trung Quốc, người dân và các DN đang đổ xô đi mua và tích trữ vàng, vì nguy cơ lạm phát phi mã và khả năng phát nổ của bong bong bất động sản. Ảnh hưởng của động thái này trên giá vàng quốc tế sẽ khá nghiêm trọng. Ngoài ra, chính phủ Trung Quốc đang gia tăng số lượng vàng nắm giữ nhằm cân đối và đa dạng cơ cấu tài sản dự trữ quốc gia, không để phụ thuộc vào đồng USD hay trái phiếu quốc tế”, TS Phan cho biết.
Theo TS Phan, trong năm 2011, giá vàng thế giới sẽ tăng lên trên 1.500 USD/ounce và sẽ không vượt quá mốc này bởi các gói kích cầu kinh tế của các chính phủ vẫn còn tác dụng. Khi các gói kích cầu kinh tế đã hoàn thành sứ mệnh thì thâm hụt ngân sách của các quốc gia sẽ thành gánh nặng và tình trạng lạm phát sẽ gia tăng. “Cuối năm 2012, có thể giá vàng sẽ không ở dưới 1.800USD/oz. Năm 2013 sẽ là 2.300 USD/oz”.
Một số quỹ đầu tư quốc tế cũng đã đưa ra nhiều dự báo khác nhau về giá vàng thế giới trong 3 quý còn lại của năm 2011 và 2012. Theo J.P Morgan, sang quý 2/2011, giá vàng sẽ ở mốc 1.500USD/ounce. Credit Suisse nhận định giá vàng năm 2011 là 1.630 USD/ounce. Hãng tin Reuters công bố con số thấp hơn: 1.450 USD/ounce trong năm 2011 và 1.420 USD/ounce trong năm 2012. Một chuyên gia trong nước cũng chia sẻ dự đoán giá vàng thế giới sẽ nhanh chóng tiệm cận 1.500 USD/ounce trong quý 2 này. Tuy nhiên, chuyên gia này cũng cho rằng, giá vàng cũng có thể đảo chiều vào cuối quý 2, đầu quý 3, khi kinh tế thế giới có dấu hiệu sáng sủa hơn và USD phục hồi. “Rất có thế giá vàng thế giới cuối năm 2011 sẽ rớt xuống mốc 1.300 USD -1.200 USD”, chuyên gia này nói.
Vàng trong nước - chưa rõ giải pháp
Trong khi giá vàng thế giới dự báo sẽ leo thang, giá vàng trong nước tiếp tục dao động dưới mốc 37 triệu đồng/lượng.
Ở thời điểm hiện nay, sau hơn 1 tháng kể từ khi Thống đốc Ngân hàng nhà nước (NHNN) đưa ra lộ trình dự kiến sẽ mất 18 tháng để xóa bỏ hoạt động kinh doanh vàng miếng, chấm dứt việc sử dụng vàng như một phương tiện thanh toán và đầu cơ, vẫn chưa có văn bản chính thức nào công bố các bước tiếp theo để thực thi chủ trương nói trên. Tại cuộc họp do NHNN, Bộ Công thương, Bộ Tài chính và UBND TP HCM tổ chức ngày 4/4 nhằm tháo gỡ những vướng mắc về ngân hàng, thuế, xuất nhập khẩu, thống đốc NHNN cho biết: “Thông tin vàng miếng chỉ được giao dịch một chiều chỉ mới được đưa ra bàn thảo, chưa phải là quyết định chính thức. NHNN sẽ tính toán số vàng trong dân cũng như xây dựng lộ trình sao cho hài hòa lợi ích, không gây xáo trộn, làm ảnh hưởng đến tài sản của người dân”.
Trong cuộc họp, TS Trần Ngọc Thơ (Trường Đại học Kinh tế TP Hồ Chí Minh) đề xuất nên hình thành thị trường có tổ chức, xuất nhập khẩu hợp pháp, người dân có thể cùng tham gia mua bán, Nhà nước sẽ thực hiện được các mục tiêu quản lý của mình, tránh tình trạng hạn chế hoạt động xuất nhập khẩu vàng dẫn đến nhập lậu vàng như thời gian qua. Còn ông Lê Hùng Dũng - Chủ tịch HĐQT SJC thì cho rằng cần có một sàn giao dịch vàng quốc gia dưới sự quản lý của NHNN nhằm loại bỏ thị trường ngầm, chống buôn lậu, đồng thời cho phép người dân được mua bán vàng bình thường qua một số đầu mối đạt yêu cầu của NHNN.
Thành lập sàn giao vàng quốc gia có lẽ là ý kiến gặp nhiều đồng thuận nhất từ các chuyên gia kinh tế lẫn DN trong thời gian qua. Hiệp hội kinh doanh vàng VN hôm thứ ba ngày 5/4 cũng đã có công văn chính thức gửi Thủ tướng và các cơ quan liên quan, đề xuất một gói giải pháp quản lý thị trường, trong đó, theo Hiệp hội, việc khởi động lại hoạt động giao dịch vàng tài khoản với một hành lang pháp lý chặt chẽ và cách thức tổ chức, quản lý bài bản hơn trước, xúc tiến thành lập Sở Giao dịch vàng quốc gia, dưới sự giám sát của NHNN và các cơ quan chức năng là giải pháp cần thiết.
Ba năm trước, khi sàn giao dịch vàng tài khoản tự phát bị cấm, đã có nhiều ý kiến cho phép thành lập sàn giao dịch vàng tài khoản do NHNN quản lý. Ba năm đi qua có thể là một chặng đường chưa đủ dài, động lực chưa đủ mạnh, tình trạng thị trường vàng rối loạn do hoạt động đầu cơ, buôn lậu, gây áp lực lên thị trường tiền tệ và cán cân thanh toán chưa đủ nặng nề đến mức các cơ quan quản lý phải đưa ra những quyết sách tức thời. Nhưng bây giờ, khi chủ trương và lộ trình để xóa bỏ hoạt động kinh doanh, buôn bán vàng miếng đã đặt ra, thì phương thức nào để vừa đảm bảo quyền sở hữu vàng như một tài sản hợp pháp của người dân (đồng nghĩa với việc được cất giữ, mua bán, giao dịch), và cả yêu cầu ổn định thị trường tiền tệ của Nhà nước, vẫn là một thách thức không nhỏ đối với các nhà vạch chính sách, nhất là trên thực tế đang có một thị trường ngầm với các đường dây buôn lậu tồn tại và có nguy cơ biến tướng để tiếp tục tồn tại khi có cung – cầu.
Dường như, điều người dân, nhà đầu tư và các tổ chức quan tâm hiện nay.
SPDR Gold Trust mua vào 11,742 tấn vàng trong phiên hôm qua, còn IShares Silver Trust nâng lượng bạc nắm giữ của mình lên mức cao kỷ lục mới là 11.920,80 tấn.
Giá vàng trên thị trường thế giới đang ở mức kỷ lục trong khi giá bạc cao nhất 31 năm là động lực để các quỹ đầu tư ETF đẩy mạnh mua vào trong nỗi lo lạm phát.
Phiên 7/4, giá bạc giao dịch quanh mức 39,6 USD/ounce còn giá vàng quanh 1.459 USD/ounce. Giá này dù đã rời mức đỉnh của phiên liền trước nhưng vẫn là mốc cao nhất từ trước tới nay với vàng và từ năm 1980 với bạc.
IShares Silver Trust, quỹ đầu tư tín thác bạc lớn nhất thế giới, đã nâng số lượng bạc nắm giữ của mình lên mức cao kỷ lục mới là 11.920,80 tấn tính đến ngày 7/4, từ mức 11.162,45 tấn của ngày 4/4.
Quỹ đầu tư tín thác vàng lớn nhất thế giới là SPDR Gold Trust mua vào 11,742 tấn vàng trong phiên hôm qua, nâng tổng khối lượng vàng nắm giữ lên 1.217,209 tấn.
Trong phiên giao dịch cuối tuần ngày 8/4, thị trường châu Á đang đẩy mạnh bán ra đồng Yên nhằm trục lợi sau thông tin động đất ở Nhật. Thị trường chứng khoán trong khi đó mất điểm cũng vì thông tin này, nhưng mức độ giảm nhẹ hơn thị trường Phố Wall đêm qua nhờ thông tin động đất không ảnh hưởng mạnh và không có cảnh báo sóng thần cùng những nguy cơ khác đe doạ các lò phản ứng hạt nhân.
2. 3 quý cuối năm 2011 : Giá vàng sẽ có tiếp những đỉnh mới ?
Quý I/2011, thị trường vàng thế giới luôn dao động ở mức cao và đã có lúc lập mức giá kỷ lục. Trong khi đó, thị trường vàng VN lại đang trong tình trạng “rối” khi chủ trương xóa bỏ việc kinh doanh vàng miếng được đưa ra nhưng đến nay vẫn chưa có chính sách và lộ trình chính thức.
Hầu hết các tổ chức đầu tư cũng như các chuyên gia kinh tế đều cho rằng giá vàng thế giới sẽ còn tiếp tục leo thang. Ngày 5/4/2011, sau khi lập mốc kỷ lục trong lịch sử với giá vàng giao ngay 1.447 USD/ounce, vàng thế giới tiếp tục chinh phục giá mới 1.455 USD/ounce.
Vàng thế giới - Giá còn tăng
Cơ sở cho nhận định thị trường vàng thế giới có nhiều yếu tố hỗ trợ nhắm tới những nấc thang mới là các biến động kinh tế - chính trị. Những bất ổn ở Trung Đông và Bắc Phi, thiên tai và khủng hoảng phóng xạ hạt nhân ở Nhật Bản, chính sách nới lỏng tiền tệ và tiếp tục duy trì đồng đô la yếu của Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED), khủng hoảng nợ công đe dọa khu vực sử dụng Eur và đặc biệt là tình trạng lạm phát mức cao ở hầu hết các nền kinh tế lớn.
Trao đổi với DĐDN, TS Alan Phan - Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa tại Hong Kong cho hay, trong bối cảnh bất ổn như hiện nay, không chỉ người dân, các tổ chức đầu tư mà ngay cả chính phủ các nước cũng có xu hướng chọn vàng làm “lô cốt” phòng thủ để bảo đảm giá trị các tài sản của mình trong tương lai. “Tại Trung Quốc, người dân và các DN đang đổ xô đi mua và tích trữ vàng, vì nguy cơ lạm phát phi mã và khả năng phát nổ của bong bong bất động sản. Ảnh hưởng của động thái này trên giá vàng quốc tế sẽ khá nghiêm trọng. Ngoài ra, chính phủ Trung Quốc đang gia tăng số lượng vàng nắm giữ nhằm cân đối và đa dạng cơ cấu tài sản dự trữ quốc gia, không để phụ thuộc vào đồng USD hay trái phiếu quốc tế”, TS Phan cho biết.
Theo TS Phan, trong năm 2011, giá vàng thế giới sẽ tăng lên trên 1.500 USD/ounce và sẽ không vượt quá mốc này bởi các gói kích cầu kinh tế của các chính phủ vẫn còn tác dụng. Khi các gói kích cầu kinh tế đã hoàn thành sứ mệnh thì thâm hụt ngân sách của các quốc gia sẽ thành gánh nặng và tình trạng lạm phát sẽ gia tăng. “Cuối năm 2012, có thể giá vàng sẽ không ở dưới 1.800USD/oz. Năm 2013 sẽ là 2.300 USD/oz”.
Một số quỹ đầu tư quốc tế cũng đã đưa ra nhiều dự báo khác nhau về giá vàng thế giới trong 3 quý còn lại của năm 2011 và 2012. Theo J.P Morgan, sang quý 2/2011, giá vàng sẽ ở mốc 1.500USD/ounce. Credit Suisse nhận định giá vàng năm 2011 là 1.630 USD/ounce. Hãng tin Reuters công bố con số thấp hơn: 1.450 USD/ounce trong năm 2011 và 1.420 USD/ounce trong năm 2012. Một chuyên gia trong nước cũng chia sẻ dự đoán giá vàng thế giới sẽ nhanh chóng tiệm cận 1.500 USD/ounce trong quý 2 này. Tuy nhiên, chuyên gia này cũng cho rằng, giá vàng cũng có thể đảo chiều vào cuối quý 2, đầu quý 3, khi kinh tế thế giới có dấu hiệu sáng sủa hơn và USD phục hồi. “Rất có thế giá vàng thế giới cuối năm 2011 sẽ rớt xuống mốc 1.300 USD -1.200 USD”, chuyên gia này nói.
Vàng trong nước - chưa rõ giải pháp
Trong khi giá vàng thế giới dự báo sẽ leo thang, giá vàng trong nước tiếp tục dao động dưới mốc 37 triệu đồng/lượng.
Ở thời điểm hiện nay, sau hơn 1 tháng kể từ khi Thống đốc Ngân hàng nhà nước (NHNN) đưa ra lộ trình dự kiến sẽ mất 18 tháng để xóa bỏ hoạt động kinh doanh vàng miếng, chấm dứt việc sử dụng vàng như một phương tiện thanh toán và đầu cơ, vẫn chưa có văn bản chính thức nào công bố các bước tiếp theo để thực thi chủ trương nói trên. Tại cuộc họp do NHNN, Bộ Công thương, Bộ Tài chính và UBND TP HCM tổ chức ngày 4/4 nhằm tháo gỡ những vướng mắc về ngân hàng, thuế, xuất nhập khẩu, thống đốc NHNN cho biết: “Thông tin vàng miếng chỉ được giao dịch một chiều chỉ mới được đưa ra bàn thảo, chưa phải là quyết định chính thức. NHNN sẽ tính toán số vàng trong dân cũng như xây dựng lộ trình sao cho hài hòa lợi ích, không gây xáo trộn, làm ảnh hưởng đến tài sản của người dân”.
Trong cuộc họp, TS Trần Ngọc Thơ (Trường Đại học Kinh tế TP Hồ Chí Minh) đề xuất nên hình thành thị trường có tổ chức, xuất nhập khẩu hợp pháp, người dân có thể cùng tham gia mua bán, Nhà nước sẽ thực hiện được các mục tiêu quản lý của mình, tránh tình trạng hạn chế hoạt động xuất nhập khẩu vàng dẫn đến nhập lậu vàng như thời gian qua. Còn ông Lê Hùng Dũng - Chủ tịch HĐQT SJC thì cho rằng cần có một sàn giao dịch vàng quốc gia dưới sự quản lý của NHNN nhằm loại bỏ thị trường ngầm, chống buôn lậu, đồng thời cho phép người dân được mua bán vàng bình thường qua một số đầu mối đạt yêu cầu của NHNN.
Thành lập sàn giao vàng quốc gia có lẽ là ý kiến gặp nhiều đồng thuận nhất từ các chuyên gia kinh tế lẫn DN trong thời gian qua. Hiệp hội kinh doanh vàng VN hôm thứ ba ngày 5/4 cũng đã có công văn chính thức gửi Thủ tướng và các cơ quan liên quan, đề xuất một gói giải pháp quản lý thị trường, trong đó, theo Hiệp hội, việc khởi động lại hoạt động giao dịch vàng tài khoản với một hành lang pháp lý chặt chẽ và cách thức tổ chức, quản lý bài bản hơn trước, xúc tiến thành lập Sở Giao dịch vàng quốc gia, dưới sự giám sát của NHNN và các cơ quan chức năng là giải pháp cần thiết.
Ba năm trước, khi sàn giao dịch vàng tài khoản tự phát bị cấm, đã có nhiều ý kiến cho phép thành lập sàn giao dịch vàng tài khoản do NHNN quản lý. Ba năm đi qua có thể là một chặng đường chưa đủ dài, động lực chưa đủ mạnh, tình trạng thị trường vàng rối loạn do hoạt động đầu cơ, buôn lậu, gây áp lực lên thị trường tiền tệ và cán cân thanh toán chưa đủ nặng nề đến mức các cơ quan quản lý phải đưa ra những quyết sách tức thời. Nhưng bây giờ, khi chủ trương và lộ trình để xóa bỏ hoạt động kinh doanh, buôn bán vàng miếng đã đặt ra, thì phương thức nào để vừa đảm bảo quyền sở hữu vàng như một tài sản hợp pháp của người dân (đồng nghĩa với việc được cất giữ, mua bán, giao dịch), và cả yêu cầu ổn định thị trường tiền tệ của Nhà nước, vẫn là một thách thức không nhỏ đối với các nhà vạch chính sách, nhất là trên thực tế đang có một thị trường ngầm với các đường dây buôn lậu tồn tại và có nguy cơ biến tướng để tiếp tục tồn tại khi có cung – cầu.
Dường như, điều người dân, nhà đầu tư và các tổ chức quan tâm hiện nay.
‘Quên USD đi, hãy mua vàng!’
Lo ngại về vị thế của USD trên thị trường tiền tệ thế giới, một nhóm nhà đầu tư hàng đầu của Mỹ cùng tuyên bố “khai tử USD”.
Nhóm nhà đầu tư đưa ra tuyên bố "gây sốc" này bao gồm Jim Rogers, đồng sáng lập một trong những quỹ đầu tư thành công nhất thế giới Quantum Fund, tác giả hai cuốn sách rất ăn khách là Adventure Capitalist và Investment Biker; William Bonner, Chủ tịch và là người sáng lập nhà xuất bản tài chính hàng đầu của Mỹ, Agora Inc.
Danh sách nhà đầu tư còn được nối dài với Peter Schiff, Chủ tịch hãng phân tích hàng đầu trên thị trường kim loại màu Euro Pacific Precious Metals và Jeffrey M. Christian, Giám đốc điều hành tập đoàn СРМ Group, cũng là tác giả của cuốn sách hướng dẫn về đầu tư nguyên liệu Commodities Rising.
Theo những nhà đầu tư danh tiếng này, các nhà đầu tư nên nhanh chóng trút bỏ những USD trước khi chúng biến thành giấy vụn. Tuyên bố này của họ được công bố trên trang thông tin đầu tư có uy tín của Mỹ là Big Gold và được trang tin này đúc kết bằng một câu: "Quên USD đi, hãy mua vàng".
Các nhà đầu tư này nhận định, đồng bạc xanh khó có thể trụ vững trước làn sóng khủng hoảng tài chính thế giới lần thứ 2 dự kiến sẽ xảy ra trong khoảng thời gian giữa năm 2011 và 2012.
"Nước Mỹ ngày nay giống như một gia đình đang mắc nợ đầm đìa nhưng vẫn đi vay tiếp và sau khi vay được thì đến nhà hàng sang trọng để ăn mừng", tuyên bố chung nhấn mạnh.
Ông Jim Rogers cũng khẳng định: "Là những đại lý lớn về dịch vụ nợ cầm cố, chúng tôi không nhìn thấy sự cải thiện đáng kể nào trong việc thanh toán để chứng tỏ điều tồi tệ đã lùi về phía sau".
Theo ông, nhiều năm qua, Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) không đưa ra được giải pháp nào ngoài việc in thêm tiền, một cách giải quyết nhanh để trì hoãn vấn đề nhưng rốt cuộc lại làm cho nó trầm trọng thêm.
Nhà đầu tư này cho rằng, không lảng tránh vấn đề như Chính phủ Mỹ và FED, Chính phủ các nước khác đang có những cách "thoát thân" đối với USD. Điển hình là động thái giảm mua USD để đầu tư vàng của Trung Quốc.
"Hiện giờ khách hàng mua USD nhiều nhất lại chính Cục dự trữ liên bang Mỹ. Thật nực cười. Sự tự phục vụ này sẽ gián tiếp đẩy USD rơi vào khủng hoảng, với hậu quả nhãn tiền là tình trạng lạm phát "khó hiểu".
Các nhà đầu tư Mỹ kết luận, nếu không sụp đổ hoàn toàn thì USD cũng sẽ yếu đi và dần dần không còn khả năng cạnh tranh với euro hay thậm chí là nhân dân tệ.
(Theo bee.net.vn)
Nhóm nhà đầu tư đưa ra tuyên bố "gây sốc" này bao gồm Jim Rogers, đồng sáng lập một trong những quỹ đầu tư thành công nhất thế giới Quantum Fund, tác giả hai cuốn sách rất ăn khách là Adventure Capitalist và Investment Biker; William Bonner, Chủ tịch và là người sáng lập nhà xuất bản tài chính hàng đầu của Mỹ, Agora Inc.
Danh sách nhà đầu tư còn được nối dài với Peter Schiff, Chủ tịch hãng phân tích hàng đầu trên thị trường kim loại màu Euro Pacific Precious Metals và Jeffrey M. Christian, Giám đốc điều hành tập đoàn СРМ Group, cũng là tác giả của cuốn sách hướng dẫn về đầu tư nguyên liệu Commodities Rising.
Theo những nhà đầu tư danh tiếng này, các nhà đầu tư nên nhanh chóng trút bỏ những USD trước khi chúng biến thành giấy vụn. Tuyên bố này của họ được công bố trên trang thông tin đầu tư có uy tín của Mỹ là Big Gold và được trang tin này đúc kết bằng một câu: "Quên USD đi, hãy mua vàng".
Các nhà đầu tư này nhận định, đồng bạc xanh khó có thể trụ vững trước làn sóng khủng hoảng tài chính thế giới lần thứ 2 dự kiến sẽ xảy ra trong khoảng thời gian giữa năm 2011 và 2012.
"Nước Mỹ ngày nay giống như một gia đình đang mắc nợ đầm đìa nhưng vẫn đi vay tiếp và sau khi vay được thì đến nhà hàng sang trọng để ăn mừng", tuyên bố chung nhấn mạnh.
Ông Jim Rogers cũng khẳng định: "Là những đại lý lớn về dịch vụ nợ cầm cố, chúng tôi không nhìn thấy sự cải thiện đáng kể nào trong việc thanh toán để chứng tỏ điều tồi tệ đã lùi về phía sau".
Theo ông, nhiều năm qua, Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) không đưa ra được giải pháp nào ngoài việc in thêm tiền, một cách giải quyết nhanh để trì hoãn vấn đề nhưng rốt cuộc lại làm cho nó trầm trọng thêm.
Nhà đầu tư này cho rằng, không lảng tránh vấn đề như Chính phủ Mỹ và FED, Chính phủ các nước khác đang có những cách "thoát thân" đối với USD. Điển hình là động thái giảm mua USD để đầu tư vàng của Trung Quốc.
"Hiện giờ khách hàng mua USD nhiều nhất lại chính Cục dự trữ liên bang Mỹ. Thật nực cười. Sự tự phục vụ này sẽ gián tiếp đẩy USD rơi vào khủng hoảng, với hậu quả nhãn tiền là tình trạng lạm phát "khó hiểu".
Các nhà đầu tư Mỹ kết luận, nếu không sụp đổ hoàn toàn thì USD cũng sẽ yếu đi và dần dần không còn khả năng cạnh tranh với euro hay thậm chí là nhân dân tệ.
(Theo bee.net.vn)
Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011
Mua bán đôla thoáng hơn, vàng miếng kiên quyết siết chặt
Ngân hàng Nhà nước dự kiến cho phép giao dịch ngoại hối kỳ hạn theo hướng cho phép ngân hàng thương mại và khách hàng tự thoả thuận tỷ giá. Còn với vàng miếng, sẽ bị cấm giao dịch tự do sau lộ trình hai bước.
> Vàng miếng chỉ có thể giao dịch một chiều
Đôla có thể được giao dịch kỳ hạn, thay vì chỉ mua bán giao ngay như hiện nay. Ảnh: Hoàng Hà
Đôla có thể được giao dịch kỳ hạn, thay vì chỉ mua bán giao ngay như hiện nay. Ảnh: Hoàng Hà
Ngân hàng Nhà nước đã đề xuất những ý tưởng này lên Chính phủ tại hội nghị giao ban chiều 18/3.
Theo Ngân hàng Nhà nước, đây là một trong những giải pháp quan trọng được cơ quan này dự kiến thức hiện triển khai trong thời gian tới nhằm quản lý và bình ổn thị trường ngoại tệ và thị trường vàng, theo tinh thần Nghị quyết 11 của Chính phủ.
Ngân hàng Nhà nước cho rằng giải pháp này giúp đảm bảo ngoại tệ nhập khẩu các mặt hàng thiết yếu, giúp doanh nghiệp tự cân đối nhu cầu ngoại tệ qua ngân hàng, đồng thời bảo toàn được dự trữ ngoại hối.
Do vậy, Ngân hàng Nhà nước đề xuất cho phép ngân hàng thương mại và khách hàng tự thoả thuận tỷ giá giao dịch ngoại tệ với kỳ hạn từ 3 tháng đến một năm. Với mặt hàng xăng dầu, Ngân hàng Nhà nước cũng đề nghị cho phép thực hiện theo hình thức này để tránh gánh nặng phải dùng dự trữ ngoại hối để hỗ trợ. Tuy nhiên, nếu thực hiện, Bộ Tài chính và Công Thương cũng cần có cơ chế phù hợp để doanh nghiệp có thể hạch toán được chi phí vào giá bán.
Về vấn đề cho vay ngoại tệ, Ngân hàng Nhà nước cho biết sẽ tiến hành thu hẹp đối tượng được phép vay trong thời gian tới. Theo đó, các tổ chức tín dụng sẽ tiếp tục cho vay ngoại tệ đối với doanh nghiệp xuất khẩu. Tuy nhiên, các doanh nghiệp này phải bán ngay số ngoại tệ này cho tổ chức cho vay để quay nhanh đồng vốn, nguồn ngoại tệ doanh nghiệp thu được cũng phải trả ngay cho tổ chức tín dụng cho vay. Các đối tượng nhập khẩu được vay ngoại tệ nếu chứng minh được doanh nghiệp có nguồn ngoại tệ thanh toán khi nợ đến hạn. Các nhu cầu ngoại tệ khác đều được chuyển sang hình thức mua – bán.
Liên quan đến nhu cầu ngoại tệ tiền mặt và kiều hối của cá nhân, Ngân hàng Nhà nước cho biết, trước mắt, sẽ ban hành Thông tư cho phép các tổ chức tín dụng thu phí với việc bán ngoại tệ tiền mặt cho cá nhân để chuyển, mang ra nước ngoài phục vụ nhu cầu hợp pháp với mức phí tối đa là 2% so với tỷ giá niêm yết. Mức phí này nhằm bù đắp các chi phí nhập ngoại tệ tiền mặt từ nước ngoài và các khoản liên quan.
Ngoài ra, cơ quan quản lý cũng sẽ ban hành quy định để cá nhân có thể mua, bán ngoại tệ tiền mặt và kiều hối với giá hợp lý, thông qua hệ thống ngân hàng thương mại, góp phần thu hút ngoại tệ vào ngân hàng, thu hẹp và tiến tới xoá bỏ thị trường tự do.
Một nội dung quan trọng khác cũng được đại diện Ngân hàng Nhà nước báo cáo Chính phủ trong phiên họp chiều 18/3 là tinh thần của nghị định mới về quản lý hoạt động kinh doanh vàng mà cơ quan này đang dự thảo. Theo đó, lộ trình thực hiện siết chặt quản lý thị trường vàng dự kiến sẽ được triển khai theo 2 giai đoạn.
Ở giai đoạn đầu, kéo dài từ 6 tháng đến một năm, Nhà nước vẫn thừa nhận quyền sở hữu vàng miếng của tổ chức, cá nhân nhưng không cho phép lưu thông trên thị trường tự do. Người nắm giữ vàng miếng chỉ được bán cho một số đầu mối thu mua mà Ngân hàng Nhà nước chỉ định và không được phép mua lại.
Những đầu mối thu mua nói trên là các ngân hàng thương mại, doanh nghiệp có kinh nghiệm trong hoạt động sản xuất, kinh doanh vàng. Các đầu mối này sẽ thực hiện mua vàng và bán lại cho Ngân hàng Nhà nước hoặc cho các đơn vị sản xuất vàng trang sức, mỹ nghệ làm nguyên liệu sản xuất.
Sau giai đoạn nói trên, Ngân hàng Nhà nước sẽ thu hồi giấy phép sản xuất vàng miếng đã cấp cho doanh nghiệp. Các đầu mối thu mua chỉ được bán vàng cho Ngân hàng Nhà nước mà không được bán lại cho các doanh nghiệp sản xuất vàng trang sức, mỹ nghệ.
Các doanh nghiệp làm trang sức chỉ được dùng nguồn vàng thu mua tại chỗ để làm nguyên liệu sản xuất. Trong trường hợp làm gia công cho nước ngoài thì được xem xét cho tạm nhập, tái xuất vàng nguyên liệu như các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Ngân hàng Nhà nước khi đó, sẽ trực tiếp thực hiện việc nhập khẩu vàng hoặc thông qua các đầu mối chỉ định và bán lại cho doanh nghiệp gia công vàng trang sức.
Phát biểu chỉ đạo tại hội nghị, Thủ tướng tán thành với chủ trương và yêu cầu kiên quyết thực hiện tốt việc quản lý thị trường ngoại hối, thị trường vàng của Ngân hàng Nhà nước. Tuy nhiên, Thủ tướng cũng nhấn mạnh việc quản lý 2 thị trường có tính nhạy cảm cao này cần có lộ trình phù hợp theo kinh tế thị trường, bảo đảm lợi ích của người dân và doanh nghiệp, góp phần bảo đảm và ổn định kinh tế vĩ mô.
> Vàng miếng chỉ có thể giao dịch một chiều
Đôla có thể được giao dịch kỳ hạn, thay vì chỉ mua bán giao ngay như hiện nay. Ảnh: Hoàng Hà
Đôla có thể được giao dịch kỳ hạn, thay vì chỉ mua bán giao ngay như hiện nay. Ảnh: Hoàng Hà
Ngân hàng Nhà nước đã đề xuất những ý tưởng này lên Chính phủ tại hội nghị giao ban chiều 18/3.
Theo Ngân hàng Nhà nước, đây là một trong những giải pháp quan trọng được cơ quan này dự kiến thức hiện triển khai trong thời gian tới nhằm quản lý và bình ổn thị trường ngoại tệ và thị trường vàng, theo tinh thần Nghị quyết 11 của Chính phủ.
Ngân hàng Nhà nước cho rằng giải pháp này giúp đảm bảo ngoại tệ nhập khẩu các mặt hàng thiết yếu, giúp doanh nghiệp tự cân đối nhu cầu ngoại tệ qua ngân hàng, đồng thời bảo toàn được dự trữ ngoại hối.
Do vậy, Ngân hàng Nhà nước đề xuất cho phép ngân hàng thương mại và khách hàng tự thoả thuận tỷ giá giao dịch ngoại tệ với kỳ hạn từ 3 tháng đến một năm. Với mặt hàng xăng dầu, Ngân hàng Nhà nước cũng đề nghị cho phép thực hiện theo hình thức này để tránh gánh nặng phải dùng dự trữ ngoại hối để hỗ trợ. Tuy nhiên, nếu thực hiện, Bộ Tài chính và Công Thương cũng cần có cơ chế phù hợp để doanh nghiệp có thể hạch toán được chi phí vào giá bán.
Về vấn đề cho vay ngoại tệ, Ngân hàng Nhà nước cho biết sẽ tiến hành thu hẹp đối tượng được phép vay trong thời gian tới. Theo đó, các tổ chức tín dụng sẽ tiếp tục cho vay ngoại tệ đối với doanh nghiệp xuất khẩu. Tuy nhiên, các doanh nghiệp này phải bán ngay số ngoại tệ này cho tổ chức cho vay để quay nhanh đồng vốn, nguồn ngoại tệ doanh nghiệp thu được cũng phải trả ngay cho tổ chức tín dụng cho vay. Các đối tượng nhập khẩu được vay ngoại tệ nếu chứng minh được doanh nghiệp có nguồn ngoại tệ thanh toán khi nợ đến hạn. Các nhu cầu ngoại tệ khác đều được chuyển sang hình thức mua – bán.
Liên quan đến nhu cầu ngoại tệ tiền mặt và kiều hối của cá nhân, Ngân hàng Nhà nước cho biết, trước mắt, sẽ ban hành Thông tư cho phép các tổ chức tín dụng thu phí với việc bán ngoại tệ tiền mặt cho cá nhân để chuyển, mang ra nước ngoài phục vụ nhu cầu hợp pháp với mức phí tối đa là 2% so với tỷ giá niêm yết. Mức phí này nhằm bù đắp các chi phí nhập ngoại tệ tiền mặt từ nước ngoài và các khoản liên quan.
Ngoài ra, cơ quan quản lý cũng sẽ ban hành quy định để cá nhân có thể mua, bán ngoại tệ tiền mặt và kiều hối với giá hợp lý, thông qua hệ thống ngân hàng thương mại, góp phần thu hút ngoại tệ vào ngân hàng, thu hẹp và tiến tới xoá bỏ thị trường tự do.
Một nội dung quan trọng khác cũng được đại diện Ngân hàng Nhà nước báo cáo Chính phủ trong phiên họp chiều 18/3 là tinh thần của nghị định mới về quản lý hoạt động kinh doanh vàng mà cơ quan này đang dự thảo. Theo đó, lộ trình thực hiện siết chặt quản lý thị trường vàng dự kiến sẽ được triển khai theo 2 giai đoạn.
Ở giai đoạn đầu, kéo dài từ 6 tháng đến một năm, Nhà nước vẫn thừa nhận quyền sở hữu vàng miếng của tổ chức, cá nhân nhưng không cho phép lưu thông trên thị trường tự do. Người nắm giữ vàng miếng chỉ được bán cho một số đầu mối thu mua mà Ngân hàng Nhà nước chỉ định và không được phép mua lại.
Những đầu mối thu mua nói trên là các ngân hàng thương mại, doanh nghiệp có kinh nghiệm trong hoạt động sản xuất, kinh doanh vàng. Các đầu mối này sẽ thực hiện mua vàng và bán lại cho Ngân hàng Nhà nước hoặc cho các đơn vị sản xuất vàng trang sức, mỹ nghệ làm nguyên liệu sản xuất.
Sau giai đoạn nói trên, Ngân hàng Nhà nước sẽ thu hồi giấy phép sản xuất vàng miếng đã cấp cho doanh nghiệp. Các đầu mối thu mua chỉ được bán vàng cho Ngân hàng Nhà nước mà không được bán lại cho các doanh nghiệp sản xuất vàng trang sức, mỹ nghệ.
Các doanh nghiệp làm trang sức chỉ được dùng nguồn vàng thu mua tại chỗ để làm nguyên liệu sản xuất. Trong trường hợp làm gia công cho nước ngoài thì được xem xét cho tạm nhập, tái xuất vàng nguyên liệu như các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Ngân hàng Nhà nước khi đó, sẽ trực tiếp thực hiện việc nhập khẩu vàng hoặc thông qua các đầu mối chỉ định và bán lại cho doanh nghiệp gia công vàng trang sức.
Phát biểu chỉ đạo tại hội nghị, Thủ tướng tán thành với chủ trương và yêu cầu kiên quyết thực hiện tốt việc quản lý thị trường ngoại hối, thị trường vàng của Ngân hàng Nhà nước. Tuy nhiên, Thủ tướng cũng nhấn mạnh việc quản lý 2 thị trường có tính nhạy cảm cao này cần có lộ trình phù hợp theo kinh tế thị trường, bảo đảm lợi ích của người dân và doanh nghiệp, góp phần bảo đảm và ổn định kinh tế vĩ mô.
Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011
Dầu mỏ Ả rập – “nỗi buồn phiền” của Trung Quốc
Trung Quốc - quốc gia vừa mới vươn lên ngôi vị nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, năm 2009, nước này còn vượt qua Mỹ trở thành nước nhập khẩu dầu mỏ Ả rập lớn nhất, nhưng dầu thô Ả rập lại trở thành nhân tố ngày càng quan trọng thúc đẩy tăng trưởng kinh tế Trung Quốc. Trước vai trò quan trọng của Trung Đông đối với toàn bộ kinh tế châu Á, Trung Quốc và các nước láng giềng vẫn chưa thể gây ảnh hưởng tới sự phát triển của tình hình thế giới Ả Rập, hay nói cách khác, những quốc gia này còn là những nước bị ảnh hưởng lớn nhất bởi sự thay đổi tình hình ở Trung Đông.
Theo Cục tình báo năng lượng Mỹ (EIA), bất chấp Trung Quốc đã nỗ lực hết sức để đa dạng hóa nguồn dầu thô, nhưng phần lớn số dầu thô nhập khẩu cần thiết để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đều xuất phát từ Ả rập, mà các tỉnh phía đông phái Shiite – nơi có nguồn năng lượng dồi dào ở Ả rập lại đóng vai trò quan trọng trong sản xuất dầu thô của nước này. Trung Đông cung ứng khoảng 2,9 triệu thùng/ngày cho Trung Quốc, chiếm hơn một nửa tổng số lượng nhập khẩu dầu của Trung Quốc, trong đó lượng cung ứng của Ả rập đạt xấp xỉ 1,1 triệu thùng/ngày.
Các quan chức Trung Quốc cho biết, họ hy vọng đến năm 2015, thương mại giữa Trung Quốc và Ả rập có thể tăng trưởng khoảng 50%, đạt 60 tỷ USD, nhưng điều này sẽ từng bước gia tăng sự phụ thuộc của Trung Quốc vào Ả rập.
Tuy nhiên, không chỉ riêng Trung Quốc. Nhật Bản cũng phụ thuộc vào dầu mỏ và khí đốt nhập khẩu từ Trung Đông trong một thời gian dài. Hàn Quốc là một trong những nước nhập khẩu khí hóa lỏng lớn nhất của khu vực vùng Vịnh, nhưng các hãng xây dựng Hàn Quốc cũng đã xây dựng đa số các nhà máy lọc dầu và mạng lưới đường ống trên các sa mạc Trung Đông. Ngay cả Úc – một nước có nguồn năng lượng phong phú nhất ở khu vực châu Á Thái Bình Dương cũng phụ thuộc vào dầu thô Trung Đông.
Trong khi Trung Quốc ngày càng phụ thuộc vào Trung Đông, kinh tế Mỹ đã thoát khỏi sự phụ thuộc vào nguồn năng lượng của nơi có nhiều bất ổn chính trị này. Các chính sách khuyến khích thăm dò và sản xuất dầu mỏ trong nước như thăm dò vùng biển sâu trên vịnh Mêxicô, mặc dù khiến Mỹ phải đối mặt với rủi ro môi trường, nhưng cũng giúp làm giảm mức độ chịu ảnh hưởng của biến động Trung Đông. Bên cạnh đó người tiêu dùng Mỹ cũng đã phát huy được một số tác dụng. Kể từ khi giá dầu vượt ngưỡng lên mức cao kỷ lục 146,65USD/thùng đến nay, người Mỹ ngày càng chấp nhận những chiếc xe tiết kiệm năng lượng hơn. Lượng tiêu hao dầu thô Bắc Mỹ có phần giảm bớt, đồng thời lượng sử dụng khí đốt lại tăng lên.
Tuy nhiên, trong khi châu Á tăng cường quan hệ thương mại với khu vực Trung Đông, ảnh hưởng chính trị của họ tại khu vực này vẫn còn rất nhỏ. Xét về sức mạnh quân sự của Mỹ tại Trung Đông, cũng như mối quan hệ ngoại giao sâu sắc và lâu đời giữa Washington và thế giới Ả rập, Trung Quốc càng không thể bì được. Mặc dù mối quan hệ này đang bị thử thách bởi biến động chính trị ở các nơi tại Trung Đông, nhưng Trung Quốc chưa thể thay thế được vị trí của Mỹ trong khu vực này. Giám đốc Viện nghiên cứu chính sách quốc tế Lowy (Úc) – ông Andrew Shearer cho biết, xét theo ý nghĩa nào đó, châu Á luôn “đứng ngoài cuộc” tại Trung Đông, hơn nữa điều quan trọng đó là, đối với Trung Quốc, nước này cũng chỉ là người ngoài cuộc với nhiều nỗi buồn phiền mà thôi.
Nỗi buồn phiền của Trung Quốc đó là, nếu nguồn cung ứng năng lượng ở eo biển Hormuz tại vịnh Ba Tư bị gián đoạn nặng nề, sẽ gây ảnh hưởng nặng nền cho kinh tế Trung Quốc. Ngoài ra, theo ông Shearer, nếu việc cung ứng dầu mỏ Trung Đông bị đe dọa, Mỹ có thể sẽ can thiệp quân sự.
Trong trường hợp xấu nhất, quân đội Mỹ có thể sẽ khống chế các cơ sở dầu mỏ tại khu vực này, bằng cách này, Trung Quốc và các nơi khác ở châu Á phải tự bảo đảm nguồn cung ứng cho mình.
Theo Cục tình báo năng lượng Mỹ (EIA), bất chấp Trung Quốc đã nỗ lực hết sức để đa dạng hóa nguồn dầu thô, nhưng phần lớn số dầu thô nhập khẩu cần thiết để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đều xuất phát từ Ả rập, mà các tỉnh phía đông phái Shiite – nơi có nguồn năng lượng dồi dào ở Ả rập lại đóng vai trò quan trọng trong sản xuất dầu thô của nước này. Trung Đông cung ứng khoảng 2,9 triệu thùng/ngày cho Trung Quốc, chiếm hơn một nửa tổng số lượng nhập khẩu dầu của Trung Quốc, trong đó lượng cung ứng của Ả rập đạt xấp xỉ 1,1 triệu thùng/ngày.
Các quan chức Trung Quốc cho biết, họ hy vọng đến năm 2015, thương mại giữa Trung Quốc và Ả rập có thể tăng trưởng khoảng 50%, đạt 60 tỷ USD, nhưng điều này sẽ từng bước gia tăng sự phụ thuộc của Trung Quốc vào Ả rập.
Tuy nhiên, không chỉ riêng Trung Quốc. Nhật Bản cũng phụ thuộc vào dầu mỏ và khí đốt nhập khẩu từ Trung Đông trong một thời gian dài. Hàn Quốc là một trong những nước nhập khẩu khí hóa lỏng lớn nhất của khu vực vùng Vịnh, nhưng các hãng xây dựng Hàn Quốc cũng đã xây dựng đa số các nhà máy lọc dầu và mạng lưới đường ống trên các sa mạc Trung Đông. Ngay cả Úc – một nước có nguồn năng lượng phong phú nhất ở khu vực châu Á Thái Bình Dương cũng phụ thuộc vào dầu thô Trung Đông.
Trong khi Trung Quốc ngày càng phụ thuộc vào Trung Đông, kinh tế Mỹ đã thoát khỏi sự phụ thuộc vào nguồn năng lượng của nơi có nhiều bất ổn chính trị này. Các chính sách khuyến khích thăm dò và sản xuất dầu mỏ trong nước như thăm dò vùng biển sâu trên vịnh Mêxicô, mặc dù khiến Mỹ phải đối mặt với rủi ro môi trường, nhưng cũng giúp làm giảm mức độ chịu ảnh hưởng của biến động Trung Đông. Bên cạnh đó người tiêu dùng Mỹ cũng đã phát huy được một số tác dụng. Kể từ khi giá dầu vượt ngưỡng lên mức cao kỷ lục 146,65USD/thùng đến nay, người Mỹ ngày càng chấp nhận những chiếc xe tiết kiệm năng lượng hơn. Lượng tiêu hao dầu thô Bắc Mỹ có phần giảm bớt, đồng thời lượng sử dụng khí đốt lại tăng lên.
Tuy nhiên, trong khi châu Á tăng cường quan hệ thương mại với khu vực Trung Đông, ảnh hưởng chính trị của họ tại khu vực này vẫn còn rất nhỏ. Xét về sức mạnh quân sự của Mỹ tại Trung Đông, cũng như mối quan hệ ngoại giao sâu sắc và lâu đời giữa Washington và thế giới Ả rập, Trung Quốc càng không thể bì được. Mặc dù mối quan hệ này đang bị thử thách bởi biến động chính trị ở các nơi tại Trung Đông, nhưng Trung Quốc chưa thể thay thế được vị trí của Mỹ trong khu vực này. Giám đốc Viện nghiên cứu chính sách quốc tế Lowy (Úc) – ông Andrew Shearer cho biết, xét theo ý nghĩa nào đó, châu Á luôn “đứng ngoài cuộc” tại Trung Đông, hơn nữa điều quan trọng đó là, đối với Trung Quốc, nước này cũng chỉ là người ngoài cuộc với nhiều nỗi buồn phiền mà thôi.
Nỗi buồn phiền của Trung Quốc đó là, nếu nguồn cung ứng năng lượng ở eo biển Hormuz tại vịnh Ba Tư bị gián đoạn nặng nề, sẽ gây ảnh hưởng nặng nền cho kinh tế Trung Quốc. Ngoài ra, theo ông Shearer, nếu việc cung ứng dầu mỏ Trung Đông bị đe dọa, Mỹ có thể sẽ can thiệp quân sự.
Trong trường hợp xấu nhất, quân đội Mỹ có thể sẽ khống chế các cơ sở dầu mỏ tại khu vực này, bằng cách này, Trung Quốc và các nơi khác ở châu Á phải tự bảo đảm nguồn cung ứng cho mình.
Thế giới Anglo-Saxon hợp lực triệt hạ Trung Quốc
Nhiều tác giả kể lể về những thành công của Trung Quốc trong lĩnh vực kinh tế, xây dựng quân đội, những thành tựu chinh phục khoảng không vũ trụ, nhưng ít nói đến sự dễ bị tổn thương chiến lược của Trung Quốc.
Bài viết trình bày quan điểm của tác giả Nga, có tính tham khảo, không nhất thiết là quan điểm của VietnamDefence.
Trung Quốc rất giống với đế quốc Đức thời Đệ nhị và Đệ tam đế chế - kinh tế và sức mạnh quân sự cất cánh nhanh chóng, đi kèm đồng thời với tính dễ bị tổn thương. Kẻ thù tiềm tàng của Bắc Kinh là những quốc gia Anglo-Saxon - họ đã thiết lập xung quanh Trung Quốc một vành đai bao vây thật sự.
Click this bar to view the full image.
“Vòng vây” đối với Trung Quốc
- Từ hướng Tây, một “lò lửa” bất ổn được tạo ra - đó là sự hỗn loạn ở Afghanistan mà nay đang lan sang cả Pakistan. Giáp giới với vùng này là những khu vực bất ổn nhất của Trung Quốc là khu tự trị Tân Cương-Duy Ngô Nhĩ của người Hồi giáo và Tây Tạng.
Ở Kirgyzya cũng không bình yên, mới chỉ trong năm 2010 đã xảy ra một cuộc cách mạng và cuộc tàn sát giữa người Uzbek và người Kirgiz.
Với Ấn Độ, Trung Quốc có những tranh chấp biên giới, từng 2 lần leo thang thành những cuộc chiến tranh cục bộ, ngoài ra Delhi còn là kẻ thù của Islamabad, đồng minh của Bắc Kinh. Cả hai nước đang tăng cường lực lượng quân sự và hạ tầng ở biên giới.
Tình hình ở biên giới phía Tây của Trung Quốc còn thêm phần tồi tệ do sự hiện diện của các lực lượng tiến công của NATO và Mỹ ở Afghanistan, và Washington rõ ràng chẳng định rời khỏi đây.
- Biên giới phía Bắc Trung Quốc hiện thời là yên bình nhất. Trung Quốc thực hiện thành công quá trình bành trướng kinh tế ở Kazakhstan, Mông Cổ và Liên bang Nga. Giới tinh hoa chính trị của các nước này dù có lo ngại sự gia tăng sức mạnh của Trung Quốc, nhưng lại không muốn cắt đứt sự quan hệ hợp tác kinh tế cùng có lợi. Trung Quốc là thị trường lớn nhất đối với nguyên liệu từ các nước này - Con rồng vàng đang nuốt một số lượng lớn gỗ, nguồn năng lượng, kim loại...
Khối Anglo-Saxon cũng chẳng phản đối những chuyện làm phức tạp tình hình ở phía Bắc Trung Quốc - một cuộc cách mạng ở Kazakhstan, Liên bang Nga sẽ rất có lợi cho họ. Ngoài ra, họ còn muốn biến Moskva thành “sức mạnh xung kích” chống Trung Quốc, giống như chống Đức trong Thế chiến I và Thế chiến II.
Bắc Kinh hiểu rất rõ rằng, người ta muốn biến Moskva thành kẻ thù của họ, hơn nữa họ cũng không muốn đối đầu với Nga vì chẳng cần chiến tranh họ vẫn đang nhật được tất cả những nguồn tài nguyên từ Nga, cộng thêm là họ trút bỏ được một phần dân số “thừa”. Trung Quốc cần một “hậu phương” bình yên.
- Biên giới phía Đông: Nhật Bản, Hàn Quốc là những đồng minh quân sự của Mỹ, ở đó bố trí những căn cứ quân sự lớn của quân đội Mỹ.
Ngoài ra, người Anglo-Saxon đang nỗ lực thổi bùng chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên giữa Hàn Quốc và CHDCND Triều Tiên (Bắc Triều Tiên là đồng minh của Trung Quốc), điều sẽ gây khó khăn rất lớn cho vị thế của Trung Quốc. Thậm chí, họ có thể bị lôi cuốn vào cuộc chiến và chiếm đóng phía Bắc bán đảo Triều Tiên để ngăn Bình Nhưỡng sử dụng vũ khí hạt nhân ở ngay sát biên giới của họ.
Xung đột Nhật-Nga do quần đảo Kurils có khả năng nhỏ biến thành cuộc chiến tranh, điều cũng làm Washington vui mừng, nhưng sẽ không có lợi cho Trung Quốc, quốc gia đang cần sự bình yên ở miền Đông của Liên bang Nga, nơi cung cấp các nguồn tài nguyên.
Với Nhật, Trung Quốc cũng có tranh chấp lãnh thổ xung quanh quần đảo Senkaky (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) mà Nhật Bản chiếm từ tay Trung Quốc năm 1895.
Vấn đề Đài Loan - Trung Quốc hoàn toàn có cơ sở để coi Đài Loan là đất của Trung Quốc, và muốn tái thống nhất lãnh thổ Trung Quốc. Nhưng Đài Bắc là đồng minh quân sự của Mỹ và Nhật Bản, nên Trung Quốc hiện chưa thể giải quyết vấn đề bằng con đường quân sự. Giới tinh hoa Đài Loan là kẻ thù từ lâu của Bắc Kinh.
Việt Nam là địch thủ lâu đời của Trung Quốc mà họ từng giao chiến nhiều lần. Hiện nay, giới tinh hoa Việt Nam, sau khi mất đi đồng minh Liên Xô, đang xây dựng liên minh chiến lược với Ấn Độ. Hải quân Ấn Độ và Việt Nam từ năm 2000 tiến hành tập trân chung thường niên ở Biển Đông. Với sự giúp đỡ của Ấn Độ, Việt Nam đã khởi động chương trình hạt nhân.
Vì mục đích thực tế, người Việt Nam đã quên đi thù hận cũ để tìm kiếm liên minh với Mỹ, thậm chí đề nghị Mỹ hay các lực lượng quốc tế sử dụng căn cứ Cam Ranh, căn cứ cũ của Hải quân Liên Xô/Nga. Ngoài ra, Việt Nam cũng có tranh chấp lãnh thổ liên quan đến chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, dính líu đến tranh chấp lãnh thổ này không chỉ có Việt Nam và Trung Quốc mà cả Đài Loan, Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei.
Nghĩa là ở phía Đông, Trung Quốc hầu như không có bạn bè tin cậy, còn kẻ thù thì lùa đi không hết. Thậm chí, đồng minh của Bắc Kinh là CHDCND Triều Tiên cũng gây khó khăn cho Trung Quốc, vì Trung Quốc không cần một cuộc chiến trên bán đảo Triều Tiên.
Washington đã thiết lập cả một mặt trận ở phía Đông Trung Quốc - gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Việt Nam - hơn nữa tất cả các cường quốc này đều đang tiến hành một cuộc chạy đua vũ trang thực sự.
- Biên giới phía Nam cũng có thể đem đến cho Bắc Kinh cả đống vấn đề. Từ giữa thế kỷ XX, không hề có ổn định ở Myanmar, các bộ lạc thượng võ của người Karen đã lập ra ở phía Đông nước này “quốc gia” của mình (không được chính phủ trung ương Myanmar và cộng đồng thế giới công nhận), ở biên giới phía Bắc (với Trung Quốc) thêm 2 bộ tộc nữa là Shan và Kachin cũng đã lập ra các “quốc gia” của mình. Hiện nay, đang có sự trung lập giữa các “quốc gia” tự phong này và chính phủ trung ương, nhưng nếu khôn khéo kích động (Người Anglo-Saxon là bậc thầy có tiếng trong việc này với nhiều thế kỷ kinh nghiệm) có thể gây ra một đám cháy “ngon lành”.
Đang có nguy cơ nổ ra cuộc chiến tranh lớn giữa Thái Lan và Campuchia, mới trong tháng 2.2011, đã xảy ra đụng độ vũ trang vì tổ hợp đền thờ Preah Vihear. Ngoài ra, ở tỉnh miền Nam Thái Lan Pattani cũng tồn tại nguy cơ ly khai Hồi giáo và chiến tranh du kích. Mà vùng này nằm ngay sát eo biển Malacca, nơi có tới 70% lượng hàng nhập khẩu của Trung Quốc đi qua.
Indonesia, quần đảo gồm khoảng 17.000 hòn đảo, hàng chục dân tộc, nhưng toàn bộ quyền lực nắm trong tay “đảng Java” cũng ó nguy cơ mất ổn định. Indonesia có nguy cơ tan vỡ: ở tỉnh Aceh, Phong trào Tự do cho Aceh đòi hỏi chính quyền trung ương để lại cho tỉnh này 95% nguồn thu từ khai thác dầu lửa và khí đốt (hiện họ để lại 70%) hay là nền độc lập; các phần tử ly khai ở Tây Papua đòi sự độc lập lớn hơn - đi qua hải phận Indonesia là cả eo biển Malacca và tuyến đường biển từ Australia (than, quặng sắt) sang Trung Quốc.
Vì thế, Indonesia có nguy cơ phân rã thành hàng chục “quốc gia” nữa với cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn mà nó sẽ làm tê liệt giao thông đường biển tại khu vực có tầm quan trọng chiến lược đối với Trung Quốc này.
Nguy cơ của chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo đụng chạm không chỉ Thái Lan, Indonesia, mà cả Malaysia (hận thù dân tộc giữa người Hoa và người Malay ở Malaysia cũng làm tình hình trầm trọng thêm), Philippines. Thậm chí còn có cả kịch bản thành lập một “Tân Khaliphat Hồi giáo” trên lãnh thổ Indonesia, Malaysia, Brunei, Singapore, miền Nam Philippines, Thái Lan và Myanmar.
Tất cả những điều đó đang tạo ra mối đe dọa đối với Trung Quốc từ các đường biên giới phía Nam, tạo ra nguy cơ xung đột giữa Trung Quốc và thế giới Hồi giáo.
Xung đột của Trung Quốc với thế giới Hồi giáo sẽ buộc Trung Quốc phải chiến đấu trên cả 2 mặt trận phía Tây và phía Nam.
Australia cũng là chư hầu trung thành của London và Washington.
Click this bar to view the full image.
Sự tương đồng tình thế của đế quốc Đức và Trung Quốc
Trung Quốc, giống như nước Đức, bị bao vây và buộc phải chuẩn bị cho chiến tranh trên mấy mặt trận.
Từ hướng biển, hải quân của Trung Quốc, cũng như của đế chế Đức, có thể bị phong tỏa. Nếu như hạm đội đế chế Đức đã bị phong tỏa ở biển Baltic và biển Bắc, thì hạm đội Trung Quốc bị hạn chế ở “phòng tuyến thứ nhất” của Washington: Hàn Quốc - quần đảo Nhật Bản - Đài Loan - Philippines - Việt Nam.
Trung Quốc ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn cung nguyên liệu và lương thực giống như đế chế Đức. Trung Quốc nhập gần 1/2 nhu cầu dầu mỏ, là nước đứng thứ 4 trên thế giới về khối lượng lương thực nhập khẩu - người Trung Quốc nay không còn hài lòng chỉ với một bát cơm và một cốc nước nữa, họ đang chuyển sang ăn uống thịt, sữa. Trung Quốc đang nhập khoảng 20% lương thực và nhập khẩu đang tăng nhanh, sau vài năm nữa, họ sẽ nhập 1/3 lương thực.
Trung Quốc cũng phụ thuộc vào nhập khẩu quặng sắt, kim loại màu và gỗ. Nếu cắt đứt các kênh cung cấp lương thực và nguồn năng lượng, người Trung Quốc sẽ phải quay về với chế độ khẩu phần chết đói, điện năng sẽ chỉ có cho các xí nghiệp chiến lược và quân đội, người Trung Quốc bình thường sẽ phải quên đi điện chiếu sáng. Điều đó sẽ gây ra sự bùng nổ xã hội: cả đống những vấn đề xã hội chưa được giải quyết là mối đe dọa nữa đối với Trung Quốc.
Một điểm yếu chiến lược nữa là mối đe dọa đối với các tuyến đường biển. Washington có thể khóa chặt eo biển Malacca cực kỳ trọng yếu và con đường đi qua hải phận Indonesia sang Australia (lương thực, quặng sắt, than), bằng cách “làm nổ tung” từ bên trong Indonesia, Malaysia, Thái Lan, còn nếu như xung đột chuyển lên giai đoạn đối đầu trực tiếp thì bằng Hải quân Mỹ. Cũng có thể “tạo ra” vấn đề hải tặc “Indonesia”.
Sự phụ thuộc về kỹ thuật của Trung Quốc vào phương Tây và Nga - Bắc Kinh đang có những nỗ lực to lớn để xây dựng nền khoa học cơ bản của họ không phụ thuộc vào những vay mượn từ bên ngoài. Người Trung Quốc vẫn còn xa mới là “thiên tài hoang tưởng”, hiện thời họ chỉ học được cách làm nhái, chẳng hạn máy bay Nga nhưng với chất lượng rất tồi tệ.
Lập trường của Moskva
Nga không được trở thành “đồ chơi” của phương Tây khi mà họ đang mong biến người Nga thành “bia thịt” trong cuộc chiến tranh với Trung Quốc và thế giới Hồi giáo. Nga cần phải tiến hành Trò chơi của riêng mình.
Trung Quốc có lợi cho Nga với tư cách một quốc gia toàn vẹn và một đối tác kinh tế-thương mại, Bắc Kinh phải thấy ở Nga một “hậu phương” vững chắc. Nga có thể hỗ trợ Trung Quốc trong việc giải quyết vấn đề Đài Loan.
Không được nghĩ rằng, Bắc Kinh không manh tâm toan tính chiến lược đánh chiếm vùng Viễn Đông và Siberia của Nga một khi xảy ra tình hình bất ổn ở Nga hoặc khi cần cho sự sống còn của họ. Bởi vậy, cần phải duy trì quân đội Nga ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu để đẩy lùi cuộc tiến công của con rồng “đang giãy chết”. Nhưng chủ yếu là không tạo ra cho Bắc Kinh ấn tượng là Nga (và phía Băcs) là mặt trận chính của cuộc chiến tranh tương lai.
Về phương diện dự án toàn cầu hóa của Nga, một cuộc xung đột giữa Trung Quốc và phe Anglo-Saxon là có lợi cho Nga: đối với phương Tây, cần giữ thế trung lập; còn đối với Trung Quốc, cần giữ thế trung lập hữu hảo: vẫn cung cấp nguyên liệu, lương thực, và nếu cần thì bán cả vũ khí.
Bài này được, ae tán phét nào :sexy:
Bài viết trình bày quan điểm của tác giả Nga, có tính tham khảo, không nhất thiết là quan điểm của VietnamDefence.
Trung Quốc rất giống với đế quốc Đức thời Đệ nhị và Đệ tam đế chế - kinh tế và sức mạnh quân sự cất cánh nhanh chóng, đi kèm đồng thời với tính dễ bị tổn thương. Kẻ thù tiềm tàng của Bắc Kinh là những quốc gia Anglo-Saxon - họ đã thiết lập xung quanh Trung Quốc một vành đai bao vây thật sự.
Click this bar to view the full image.
“Vòng vây” đối với Trung Quốc
- Từ hướng Tây, một “lò lửa” bất ổn được tạo ra - đó là sự hỗn loạn ở Afghanistan mà nay đang lan sang cả Pakistan. Giáp giới với vùng này là những khu vực bất ổn nhất của Trung Quốc là khu tự trị Tân Cương-Duy Ngô Nhĩ của người Hồi giáo và Tây Tạng.
Ở Kirgyzya cũng không bình yên, mới chỉ trong năm 2010 đã xảy ra một cuộc cách mạng và cuộc tàn sát giữa người Uzbek và người Kirgiz.
Với Ấn Độ, Trung Quốc có những tranh chấp biên giới, từng 2 lần leo thang thành những cuộc chiến tranh cục bộ, ngoài ra Delhi còn là kẻ thù của Islamabad, đồng minh của Bắc Kinh. Cả hai nước đang tăng cường lực lượng quân sự và hạ tầng ở biên giới.
Tình hình ở biên giới phía Tây của Trung Quốc còn thêm phần tồi tệ do sự hiện diện của các lực lượng tiến công của NATO và Mỹ ở Afghanistan, và Washington rõ ràng chẳng định rời khỏi đây.
- Biên giới phía Bắc Trung Quốc hiện thời là yên bình nhất. Trung Quốc thực hiện thành công quá trình bành trướng kinh tế ở Kazakhstan, Mông Cổ và Liên bang Nga. Giới tinh hoa chính trị của các nước này dù có lo ngại sự gia tăng sức mạnh của Trung Quốc, nhưng lại không muốn cắt đứt sự quan hệ hợp tác kinh tế cùng có lợi. Trung Quốc là thị trường lớn nhất đối với nguyên liệu từ các nước này - Con rồng vàng đang nuốt một số lượng lớn gỗ, nguồn năng lượng, kim loại...
Khối Anglo-Saxon cũng chẳng phản đối những chuyện làm phức tạp tình hình ở phía Bắc Trung Quốc - một cuộc cách mạng ở Kazakhstan, Liên bang Nga sẽ rất có lợi cho họ. Ngoài ra, họ còn muốn biến Moskva thành “sức mạnh xung kích” chống Trung Quốc, giống như chống Đức trong Thế chiến I và Thế chiến II.
Bắc Kinh hiểu rất rõ rằng, người ta muốn biến Moskva thành kẻ thù của họ, hơn nữa họ cũng không muốn đối đầu với Nga vì chẳng cần chiến tranh họ vẫn đang nhật được tất cả những nguồn tài nguyên từ Nga, cộng thêm là họ trút bỏ được một phần dân số “thừa”. Trung Quốc cần một “hậu phương” bình yên.
- Biên giới phía Đông: Nhật Bản, Hàn Quốc là những đồng minh quân sự của Mỹ, ở đó bố trí những căn cứ quân sự lớn của quân đội Mỹ.
Ngoài ra, người Anglo-Saxon đang nỗ lực thổi bùng chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên giữa Hàn Quốc và CHDCND Triều Tiên (Bắc Triều Tiên là đồng minh của Trung Quốc), điều sẽ gây khó khăn rất lớn cho vị thế của Trung Quốc. Thậm chí, họ có thể bị lôi cuốn vào cuộc chiến và chiếm đóng phía Bắc bán đảo Triều Tiên để ngăn Bình Nhưỡng sử dụng vũ khí hạt nhân ở ngay sát biên giới của họ.
Xung đột Nhật-Nga do quần đảo Kurils có khả năng nhỏ biến thành cuộc chiến tranh, điều cũng làm Washington vui mừng, nhưng sẽ không có lợi cho Trung Quốc, quốc gia đang cần sự bình yên ở miền Đông của Liên bang Nga, nơi cung cấp các nguồn tài nguyên.
Với Nhật, Trung Quốc cũng có tranh chấp lãnh thổ xung quanh quần đảo Senkaky (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) mà Nhật Bản chiếm từ tay Trung Quốc năm 1895.
Vấn đề Đài Loan - Trung Quốc hoàn toàn có cơ sở để coi Đài Loan là đất của Trung Quốc, và muốn tái thống nhất lãnh thổ Trung Quốc. Nhưng Đài Bắc là đồng minh quân sự của Mỹ và Nhật Bản, nên Trung Quốc hiện chưa thể giải quyết vấn đề bằng con đường quân sự. Giới tinh hoa Đài Loan là kẻ thù từ lâu của Bắc Kinh.
Việt Nam là địch thủ lâu đời của Trung Quốc mà họ từng giao chiến nhiều lần. Hiện nay, giới tinh hoa Việt Nam, sau khi mất đi đồng minh Liên Xô, đang xây dựng liên minh chiến lược với Ấn Độ. Hải quân Ấn Độ và Việt Nam từ năm 2000 tiến hành tập trân chung thường niên ở Biển Đông. Với sự giúp đỡ của Ấn Độ, Việt Nam đã khởi động chương trình hạt nhân.
Vì mục đích thực tế, người Việt Nam đã quên đi thù hận cũ để tìm kiếm liên minh với Mỹ, thậm chí đề nghị Mỹ hay các lực lượng quốc tế sử dụng căn cứ Cam Ranh, căn cứ cũ của Hải quân Liên Xô/Nga. Ngoài ra, Việt Nam cũng có tranh chấp lãnh thổ liên quan đến chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, dính líu đến tranh chấp lãnh thổ này không chỉ có Việt Nam và Trung Quốc mà cả Đài Loan, Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei.
Nghĩa là ở phía Đông, Trung Quốc hầu như không có bạn bè tin cậy, còn kẻ thù thì lùa đi không hết. Thậm chí, đồng minh của Bắc Kinh là CHDCND Triều Tiên cũng gây khó khăn cho Trung Quốc, vì Trung Quốc không cần một cuộc chiến trên bán đảo Triều Tiên.
Washington đã thiết lập cả một mặt trận ở phía Đông Trung Quốc - gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Việt Nam - hơn nữa tất cả các cường quốc này đều đang tiến hành một cuộc chạy đua vũ trang thực sự.
- Biên giới phía Nam cũng có thể đem đến cho Bắc Kinh cả đống vấn đề. Từ giữa thế kỷ XX, không hề có ổn định ở Myanmar, các bộ lạc thượng võ của người Karen đã lập ra ở phía Đông nước này “quốc gia” của mình (không được chính phủ trung ương Myanmar và cộng đồng thế giới công nhận), ở biên giới phía Bắc (với Trung Quốc) thêm 2 bộ tộc nữa là Shan và Kachin cũng đã lập ra các “quốc gia” của mình. Hiện nay, đang có sự trung lập giữa các “quốc gia” tự phong này và chính phủ trung ương, nhưng nếu khôn khéo kích động (Người Anglo-Saxon là bậc thầy có tiếng trong việc này với nhiều thế kỷ kinh nghiệm) có thể gây ra một đám cháy “ngon lành”.
Đang có nguy cơ nổ ra cuộc chiến tranh lớn giữa Thái Lan và Campuchia, mới trong tháng 2.2011, đã xảy ra đụng độ vũ trang vì tổ hợp đền thờ Preah Vihear. Ngoài ra, ở tỉnh miền Nam Thái Lan Pattani cũng tồn tại nguy cơ ly khai Hồi giáo và chiến tranh du kích. Mà vùng này nằm ngay sát eo biển Malacca, nơi có tới 70% lượng hàng nhập khẩu của Trung Quốc đi qua.
Indonesia, quần đảo gồm khoảng 17.000 hòn đảo, hàng chục dân tộc, nhưng toàn bộ quyền lực nắm trong tay “đảng Java” cũng ó nguy cơ mất ổn định. Indonesia có nguy cơ tan vỡ: ở tỉnh Aceh, Phong trào Tự do cho Aceh đòi hỏi chính quyền trung ương để lại cho tỉnh này 95% nguồn thu từ khai thác dầu lửa và khí đốt (hiện họ để lại 70%) hay là nền độc lập; các phần tử ly khai ở Tây Papua đòi sự độc lập lớn hơn - đi qua hải phận Indonesia là cả eo biển Malacca và tuyến đường biển từ Australia (than, quặng sắt) sang Trung Quốc.
Vì thế, Indonesia có nguy cơ phân rã thành hàng chục “quốc gia” nữa với cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn mà nó sẽ làm tê liệt giao thông đường biển tại khu vực có tầm quan trọng chiến lược đối với Trung Quốc này.
Nguy cơ của chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo đụng chạm không chỉ Thái Lan, Indonesia, mà cả Malaysia (hận thù dân tộc giữa người Hoa và người Malay ở Malaysia cũng làm tình hình trầm trọng thêm), Philippines. Thậm chí còn có cả kịch bản thành lập một “Tân Khaliphat Hồi giáo” trên lãnh thổ Indonesia, Malaysia, Brunei, Singapore, miền Nam Philippines, Thái Lan và Myanmar.
Tất cả những điều đó đang tạo ra mối đe dọa đối với Trung Quốc từ các đường biên giới phía Nam, tạo ra nguy cơ xung đột giữa Trung Quốc và thế giới Hồi giáo.
Xung đột của Trung Quốc với thế giới Hồi giáo sẽ buộc Trung Quốc phải chiến đấu trên cả 2 mặt trận phía Tây và phía Nam.
Australia cũng là chư hầu trung thành của London và Washington.
Click this bar to view the full image.
Sự tương đồng tình thế của đế quốc Đức và Trung Quốc
Trung Quốc, giống như nước Đức, bị bao vây và buộc phải chuẩn bị cho chiến tranh trên mấy mặt trận.
Từ hướng biển, hải quân của Trung Quốc, cũng như của đế chế Đức, có thể bị phong tỏa. Nếu như hạm đội đế chế Đức đã bị phong tỏa ở biển Baltic và biển Bắc, thì hạm đội Trung Quốc bị hạn chế ở “phòng tuyến thứ nhất” của Washington: Hàn Quốc - quần đảo Nhật Bản - Đài Loan - Philippines - Việt Nam.
Trung Quốc ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn cung nguyên liệu và lương thực giống như đế chế Đức. Trung Quốc nhập gần 1/2 nhu cầu dầu mỏ, là nước đứng thứ 4 trên thế giới về khối lượng lương thực nhập khẩu - người Trung Quốc nay không còn hài lòng chỉ với một bát cơm và một cốc nước nữa, họ đang chuyển sang ăn uống thịt, sữa. Trung Quốc đang nhập khoảng 20% lương thực và nhập khẩu đang tăng nhanh, sau vài năm nữa, họ sẽ nhập 1/3 lương thực.
Trung Quốc cũng phụ thuộc vào nhập khẩu quặng sắt, kim loại màu và gỗ. Nếu cắt đứt các kênh cung cấp lương thực và nguồn năng lượng, người Trung Quốc sẽ phải quay về với chế độ khẩu phần chết đói, điện năng sẽ chỉ có cho các xí nghiệp chiến lược và quân đội, người Trung Quốc bình thường sẽ phải quên đi điện chiếu sáng. Điều đó sẽ gây ra sự bùng nổ xã hội: cả đống những vấn đề xã hội chưa được giải quyết là mối đe dọa nữa đối với Trung Quốc.
Một điểm yếu chiến lược nữa là mối đe dọa đối với các tuyến đường biển. Washington có thể khóa chặt eo biển Malacca cực kỳ trọng yếu và con đường đi qua hải phận Indonesia sang Australia (lương thực, quặng sắt, than), bằng cách “làm nổ tung” từ bên trong Indonesia, Malaysia, Thái Lan, còn nếu như xung đột chuyển lên giai đoạn đối đầu trực tiếp thì bằng Hải quân Mỹ. Cũng có thể “tạo ra” vấn đề hải tặc “Indonesia”.
Sự phụ thuộc về kỹ thuật của Trung Quốc vào phương Tây và Nga - Bắc Kinh đang có những nỗ lực to lớn để xây dựng nền khoa học cơ bản của họ không phụ thuộc vào những vay mượn từ bên ngoài. Người Trung Quốc vẫn còn xa mới là “thiên tài hoang tưởng”, hiện thời họ chỉ học được cách làm nhái, chẳng hạn máy bay Nga nhưng với chất lượng rất tồi tệ.
Lập trường của Moskva
Nga không được trở thành “đồ chơi” của phương Tây khi mà họ đang mong biến người Nga thành “bia thịt” trong cuộc chiến tranh với Trung Quốc và thế giới Hồi giáo. Nga cần phải tiến hành Trò chơi của riêng mình.
Trung Quốc có lợi cho Nga với tư cách một quốc gia toàn vẹn và một đối tác kinh tế-thương mại, Bắc Kinh phải thấy ở Nga một “hậu phương” vững chắc. Nga có thể hỗ trợ Trung Quốc trong việc giải quyết vấn đề Đài Loan.
Không được nghĩ rằng, Bắc Kinh không manh tâm toan tính chiến lược đánh chiếm vùng Viễn Đông và Siberia của Nga một khi xảy ra tình hình bất ổn ở Nga hoặc khi cần cho sự sống còn của họ. Bởi vậy, cần phải duy trì quân đội Nga ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu để đẩy lùi cuộc tiến công của con rồng “đang giãy chết”. Nhưng chủ yếu là không tạo ra cho Bắc Kinh ấn tượng là Nga (và phía Băcs) là mặt trận chính của cuộc chiến tranh tương lai.
Về phương diện dự án toàn cầu hóa của Nga, một cuộc xung đột giữa Trung Quốc và phe Anglo-Saxon là có lợi cho Nga: đối với phương Tây, cần giữ thế trung lập; còn đối với Trung Quốc, cần giữ thế trung lập hữu hảo: vẫn cung cấp nguyên liệu, lương thực, và nếu cần thì bán cả vũ khí.
Bài này được, ae tán phét nào :sexy:
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
